Chương 14

Mọi người xung quanh khựng lại một chút, sau đó phá lên cười.

Tô Chí Huy đưa tay sờ lên chỗ trụi lủi, bật khóc ré lên.

Lâm Phi Ngư ngẩn ngơ.

Cô cũng không ngờ lại thành ra như vậy, le lưỡi một cái rồi vội vàng chạy theo bước chân của bố để chuồn êm.

Cuối cùng, Tô Chí Huy bị cạo trọc đầu, cái đầu tròn bóng loáng y như quả trứng luộc, thế là cậu ta có thêm biệt danh “Trứng luộc”.

Sau hôm đó, Lâm Hữu Thành đi cửa hàng bách hóa mua về hai hộp kem dưỡng da hiệu Hữu Nghị và một chai dầu gội hiệu Hải Âu. Lý Lan Chi nhìn thấy thì trách anh tiêu tiền bừa bãi, nhưng khóe môi nhếch lên đã lộ rõ niềm vui.

Có lẽ quan hệ vợ chồng chính là như vậy, anh tiến một bước thì tôi lùi một bước, anh đưa một nấc thang thì tôi thuận theo mà bước xuống.

Cứ thế, Lâm Phi Ngư không bị đưa đi, chuyện đổi tên cũng rơi vào quên lãng.

Lần này tuy là sẩy thai, nhưng cái thai đã hơn sáu tháng, chẳng khác gì trải qua một ca sinh nở. Theo lý thì phải ở cữ trọn một tháng, nhưng Lý Lan Chi mới nghỉ được một tuần đã trở lại làm việc, mặc cho Lâm Hữu Thành khuyên thế nào cũng vô ích.

Trong suy nghĩ của cô, con cũng đã mất, vậy danh hiệu “lao động tiên tiến” bằng mọi giá phải giành được, hơn nữa còn phải giành cho thật xứng đáng, để không ai nói ra nói vào.

Trong mấy ngày cô nghỉ, không ít người trong khu tập thể mang đồ đến thăm, hoặc là đường đỏ, hoặc là trứng gà. Lâm Hữu Thành cẩn thận ghi tên tuổi và số lượng vào sổ. Nhưng lạ ở chỗ, cả nhà chồng lẫn nhà mẹ đẻ của Lý Lan Chi thì không một ai đến.

Mỗi dịp trước khi vào năm học mới, cha mẹ trong khu đều dẫn con đi cắt tóc, nhưng với Lâm Phi Ngư lại khác, vì bố đã đồng ý cho cô để tóc dài.

Cô vui sướиɠ khôn xiết, ngày còn ở quê đã ngưỡng mộ những bạn gái được nuôi tóc dài, có thể tết đủ kiểu bím xinh xắn. Nhưng bà ngoại không có thời gian chải tóc cho cô, hơn nữa tóc dài lại tốn xà phòng bồ kết, mỗi lần cô gội đầu bằng bồ kết là hai bác dâu lại cằn nhằn.

Giờ đây, bố không chỉ đồng ý cho để tóc, mà còn chăm chỉ học cách tết tóc, chuẩn bị sau này tự tay tết cho cô.

Trong cả khu tập thể, khó tìm được người bố thứ hai biết tết tóc cho con gái. Con gái để tóc dài, hoặc là có người phụ nữ trong nhà, hoặc là phải tự làm.

Như Thường Mỹ thì toàn tự làm, mà cô lại khéo tay, thường nghĩ ra đủ kiểu mới lạ. Ai trong khu muốn học theo kiểu tóc của cô thì thường mang chút đồ ăn như kẹo, trái cây, có khi là sợi dây đỏ hay cái nơ.

Còn Thường Hoan thì đúng kiểu “tay vụng”, ngay cả buộc tóc đuôi ngựa đơn giản cũng làm không xong. Mà quan hệ giữa cô và Thường Mỹ thì như kim châm với lửa, Thường Mỹ chẳng buồn giúp, chú Thường cũng không có thời gian để ý, nên đầu cô thường rối bù như tổ gà.

Thường Hoan cũng muốn bố Thường học tết tóc cho mình, nhưng lại bị mắng cho một trận.

Nền tảng của Lâm Phi Ngư rất tốt, hơn nữa trước khi khai giảng, Lâm Hữu Thành còn kèm thêm cho cô, nên đầu năm học mới, cô được vào thẳng lớp hai.

Ngày đầu tiên đến trường báo danh, Lâm Phi Ngư mặc chiếc váy mới và đôi giày mới bố mua. Mái tóc ngang tai không buộc hết được, cô chỉ tết phần tóc trên thành một bím nhỏ rồi cài chiếc nơ đỏ chói, soi gương tròn ngắm tới ngắm lui, cảm thấy mình xinh như công chúa nhỏ.

Lúc đó, bên nhà họ Thường vọng sang một tiếng hừ mỉa. Lâm Phi Ngư quay đầu, thấy Thường Hoan đang trợn trắng mắt nhìn mình. Cô cũng hừ một tiếng, quay đi.

Hai đứa đã giận nhau, vì Thường Hoan muốn cô nhường cái nơ để mình đeo trước, nhưng cô không chịu, thế là tuyệt giao. Đây đã là ngày thứ ba kể từ lúc tuyệt giao.

“Phi Ngư đi thôi, ngày đầu đến trường đừng để muộn.” Lâm Hữu Thành gọi từ dưới lầu.

“Con xuống ngay, bố.”

Lâm Phi Ngư khoác chiếc ba lô xanh lính, tung tăng chạy xuống cầu thang như một chú chim nhỏ vui vẻ.

Thường Hoan đứng trên bậc cầu thang, trong lòng ghen tức chẳng khác nào con vịt quay trên lò nướng, mỡ chảy ra xèo xèo.

Thường Mỹ đi ngang qua, lạnh mặt liếc cô một cái: “Còn chưa đi? Ngày đầu đến lớp mà muốn bị thầy cô phạt đứng hay gì?”

Thường Hoan bĩu môi, chậm rãi bước theo, trong lòng lại nghĩ, giá mà bố mình là chú Lâm thì tốt biết bao.

Ngôi trường Lâm Phi Ngư theo học chính là trường con em của nhà máy đồ hộp, nơi bố cô dạy. Học sinh ở đây đều là con công nhân của nhà máy. Trường chỉ rộng vài trăm mét vuông, nhỏ mà đầy đủ.

Lâm Hữu Thành gửi con gái cho cô giáo chủ nhiệm lớp Hai. Cô giáo dẫn cô vào lớp, bảo lên bục tự giới thiệu.

Lâm Phi Ngư cầm viên phấn viết tên mình lên bảng, hít một hơi rồi quay người nói: “Em tên là Lâm Phi Ngư.”

Lời vừa dứt, cả lớp đã cười ầm lên, không vì gì khác ngoài giọng nói của cô.

Tiếng Quảng ở Ngô Châu, Quảng Tây và tiếng Quảng ở Quảng Châu tuy nghe vẫn hiểu nhau, nhưng khẩu âm có khác biệt. Nửa tháng về Quảng Châu, Lâm Phi Ngư đã cố gắng học theo giọng nơi này, nhưng không thể sửa ngay được.

Đôi mắt Lâm Phi Ngư đỏ hoe, trông tội nghiệp vô cùng.

Giang Khởi Mộ ngẩng đầu nhìn lên bục, vừa thấy đôi mắt to đỏ au ấy, bỗng dưng liên tưởng đến một con thỏ.

Cô giáo vỗ tay, cao giọng nói: “Trật tự nào! Các em phải biết yêu thương giúp đỡ nhau. Ai còn dám cười nhạo bạn thì ra hành lang đứng ngay cho cô.”

Lời vừa dứt, cả lớp im phăng phắc.

Cô giáo hài lòng với uy lực của mình, đảo mắt một vòng rồi chỉ vào một chỗ ngồi: “Em ngồi ở đó.”

Lâm Phi Ngư nhìn theo hướng tay cô giáo.

Ngẩn người.

Chỗ đó ngay phía trước Giang Khởi Mộ.

Mà bạn cùng bàn của Giang Khởi Mộ lại chính là cái mồm to đáng ghét Tô Chí Huy. Vì chuyện mái tóc Địa Trung Hải, cô đã nằm trong “danh sách căm ghét” của cậu ta.

Càng oái oăm hơn, bạn cùng bàn của cô lại là bạn mập lùn không cổ Tiền Quảng An.

Nghe Thường Hoan kể, Tiền Quảng An là cháu trai phó giám đốc nhà máy đồ hộp. Bình thường tính cách vốn đã hung hăng, nhưng đó vẫn chưa phải lý do khiến mọi người không thích chơi với cậu ta. Nguyên nhân thật sự là... bà nội của cậu.

Tiền Quảng An là con trai độc đinh ba đời nhà họ Tiền, mức độ được cưng chiều thì khỏi phải nói. Nhất là bà nội Tiền, ôm trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan. Nhưng trẻ con chơi với nhau, té ngã hay va chạm là chuyện thường, đa phần bố mẹ cũng không quá để tâm.

Bà nội Tiền thì khác, hễ phát hiện trên người Tiền Quảng An có chút trầy xước là như chọc vào tổ ong, nhất quyết phải sang nhà gây sự, đến khi cha mẹ đứa bé kia đánh cho “thủ phạm” một trận mới chịu thôi. Lâu dần, bọn trẻ trong khu chẳng đứa nào muốn chơi với Tiền Quảng An nữa.

Nói cách khác, “hàng xóm” của cô chính là ba cái gai khó nhằn.

Cô giáo xếp cô ngồi ở chỗ này, vậy thì còn học hành vui vẻ kiểu gì được nữa?

Giang Khởi Mộ thấy đôi mắt Lâm Phi Ngư trừng càng lúc càng to, từ con thỏ nhỏ đáng thương biến thành con thỏ bị sét đánh hóa đá.

Lâm Phi Ngư khó nhọc kéo từng bước tới chỗ ngồi, rồi lấy bút trong chiếc ba lô xanh lính, vạch một đường thật rõ ràng trên bàn gỗ, vĩ tuyến “38” phân chia ranh giới.

Đúng vậy, cô, Lâm Phi Ngư, nhất quyết phải vạch ranh giới rạch ròi với ba cái gai này.