Hay nhan sắc của cô trong mơ giảm xuống rồi?
Cố Ninh sờ mặt mình, quay sang hỏi anh: “Em không đẹp à?”
Chu Thịnh im lặng một lúc, rồi trả lời thật lòng: “Đẹp.”
Cố Ninh kéo tấm chăn cưới đỏ rực trên người nhìn một lượt, lại hỏi tiếp: “Thế hôm nay không phải là đêm tân hôn của bọn mình à?”
Chu Thịnh: “... Là đêm tân hôn.”
Cố Ninh không khỏi cảm thán giấc mơ này thật quá chân thực, đến cả trò chuyện với nhân vật trong mơ cũng mạch lạc thế này!
Nhưng mà không sao, điều quan trọng là: “Vậy sao anh không chịu động phòng với em?”
Chu Thịnh lập tức đỏ ửng cả vành tai.
Anh im lặng mấy giây mới đáp: “Em bảo hôm nay không tiện.”
Cố Ninh không nhịn được bật cười. Cô có đến tháng đâu, hơn nữa trong mơ thì còn có gì mà không tiện chứ?
Cô lại áp sát vào người anh, còn không quên nói thêm: “Em tiện, rất tiện là đằng khác!”
Lần này thì Chu Thịnh không né tránh nữa, ngược lại sau khi xác nhận cô là thật lòng, anh liền chủ động đón lấy nụ hôn, cắn nhẹ môi cô để sâu thêm nụ hôn đó, đồng thời đè cô xuống giường.
À... thì ra hôn đàn ông lại có cảm giác như vậy!
Tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l*иg ngực, cả người cô mềm nhũn trong vòng tay anh, như thể chỉ dựa vào sức anh mới có thể chống đỡ.
Từ trước đến nay Cố Ninh là gái ngoan chính hiệu, đây là lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với đàn ông. Cảm giác ngọt ngào đến mức khiến cô vừa đáp lại vừa thầm hối hận, sớm biết thế này thì cô nên yêu đương từ lâu rồi!
Không vì điều gì khác, mà chỉ vì... hôn nhau thôi cũng đã quá đỗi tuyệt vời!
Cảm nhận được Cố Ninh đang lơ đãng, Chu Thịnh nhíu mày, hôn càng thêm cuồng nhiệt.
Cố Ninh lập tức chẳng còn tâm trí đâu nghĩ ngợi gì nữa.
Cho đến khi mọi thứ kết thúc, mưa tạnh mây tan, người đàn ông xoay người xuống giường mặc quần áo, còn cô mệt lả đến mức chẳng buồn ngắm đường nét cơ thể rắn rỏi của anh nữa, chỉ biết trừng mắt tức giận.
Gì chứ, anh là chó hả? Hay là chó poodle?
Cô bảo anh dừng mà anh không dừng, anh còn là người không vậy???
Khoan đã, khoan đã... rõ ràng chỉ là một giấc mơ thôi mà, tại sao lại có cảm giác đau rõ ràng đến thế này???
Chu Thịnh mặc xong quần áo, quay đầu nhìn về phía Cố Ninh: “Anh đi tắm trước. Em đừng cử động, lát nữa anh mang nước về cho em.”
Nghe cũng chu đáo ra phết.
Nhưng Cố Ninh lại vẫy tay gọi anh: “Anh lại đây chút.”