An Văn thì bởi vì đủ loại ngoài ý muốn, sau khi sinh ra mới được ông nội An Lập Tín ôm về.
Người trong nhà đều vô cùng cưng chiều An Văn, bao gồm cả cha mẹ cô ấy cũng thường xuyên nhắc nhở cô ấy, bảo cô ấy đau lòng nhường nhịn.
Người trong nhà đối với An Văn gầm như hữu cầu tất ứng, mong đợi duy nhất, chính là cuộc sống của cô ta vui vẻ.
An Quỳnh nhắm mắt trầm tư.
Sau khi An Lập Tín tự mình ôm người trở về, cũng không gạt chuyện này, người bên cạnh đối với thân thế An Văn mẫn cảm, nhưng chưa từng có ai hoài nghi qua cô ta là thật hay giả.
Dù sao, An Lập Tín là lão chiến sĩ cách mạng kinh nghiệm cực kỳ phong phú, muốn lừa gạt ông, căn bản không có khả năng.
Lần này, Đào Vân Tùng nói đến chuyện của Tần Chi, cô ấy liền để tâm, là bởi vì, trước khi cô ấy xuất phát chấp hành nhiệm vụ này, ở kinh thành thấy được sườn mặt của một đồng chí nam.
Khuôn mặt đó giống hệt như An Văn.
Cô ấy vốn cũng dự định chờ sau khi hoàn thành nhiệm vụ, quay về kinh thành điều tra tường tận một chút.
Nghĩ đi nghĩ lại, An Quỳnh liền ngủ thϊếp đi.
Kinh thành, An Văn ở nhà trà không nhớ cơm không nghĩ vài ngày, rốt cục hạ quyết tâm đi tìm Khổng Văn Hồng.
Cô ta biết Khổng Văn Hồng thích cô ta, cực kì thích, có thể vì cô ta đánh cược tính mạng.
Mùa đông năm ngoái, lúc bọn họ đi Thập Sát Hải trượt băng, cô ta gặp phải lưu manh, đối phương là một tên côn đồ, còn dẫn theo không ít người.
Khổng Văn Hồng không lùi một bước, giằng co với đối phương, còn che chở cho cô ta toàn thân trở ra.
Đương nhiên, anh ta cũng chịu không ít tội, trúng không ít quyền cước.
Lúc ấy, anh ta nắm tay cô ta, dáng vẻ như nắm toàn thế giới, ký ức này An Văn đến nay vẫn còn mới mẻ.
Cô ta tin tưởng, Khổng Văn Hồng có thể tin tưởng được.
Người cô ta có thể tín nhiệm, lại có thể nghe cô ta, giúp cô ta làm việc thật sự không nhiều lắm.
Cô ta không phải loại người có thể buông bỏ tư thái, bạn cùng lứa tuổi kết giao đều là gia thế tương đương.
Cho dù chức vị của cha mẹ đối phương hơi kém chút, gia tộc đối phương cũng có thể bổ sung một bậc này, còn có càng nhiều.
Hai ngày nay, cô ta sàng lọc một lần lại một lần, phát hiện có thể hoàn toàn tin tưởng, lại có thể toàn tâm toàn ý giúp cô, chỉ có Khổng Văn Hồng.
Mà chỗ dựa của cô ta, chính là tình cảm của Khổng Văn Hồng đối với cô ta.
Sau khi nhận được điện thoại của An Văn, Khổng Văn Hồng trang điểm lại bản thân một chút, hăng hái bừng bừng chờ ở cửa nhà.
“An Văn, anh để dành tiền, mời em đến nhà hàng Lão Mạc* ăn cơm Tây.” (*McDonald’s)
“Không đi, chúng ta ra công viên ngồi một lát đi.”
Đừng nói Khổng Văn Hồng mời cô ta ăn cơm Tây của lão Mạc, cho dù là ánh trăng sáng mời cô ta, cô ta cũng không có hứng thú.
“Được, vậy chúng ta đi công viên Bắc Hải, chúng ta qua bên kia chèo thuyền.” Khổng Văn Hồng nói.
An Văn muốn từ chối, cô ta chỉ muốn tìm một góc bí ẩn để đạt được mục đích của mình, không có hứng thú vui chơi.
Nhưng, nghĩ đến chèo thuyền đến giữa hồ nói bí mật càng thêm bảo hiểm, cô ta liền đồng ý.
“Em nói cái gì?”Khổng Văn Hồng không khống chế được âm lượng của mình, thấy những người chèo thuyền cách đó không xa đều nhìn về phía gã ta, vội hạ thấp giọng hỏi, “Em nói, em gặp được một người rất giống em?”
An Văn gật đầu, cô ta không nói thẳng suy đoán của mình, mà nói hoang mang của mình cho Khổng Văn Hồng.
Khổng Văn Hồng lo lắng cho cô ta, tất nhiên sẽ chủ động đi tìm nam đồng chí bề ngoài giống cô ta như đúc kia.
Cô ta không thể chủ động hoài nghi thân thế của mình, cô ta chỉ có thể là khó hiểu, nghi hoặc, còn có mơ hồ tò mò.
Khổng Văn Hồng thích cô ta, sẽ giúp cô ta hoài nghi, giúp cô ta chứng thực, mà cô ta chỉ cần biểu đạt sợ hãi bàng hoàng bất lực thống khổ của mình, là được.