Mạnh Oanh Oanh sinh ra trong một gia đình nghệ thuật, cô có giọng hát trời cho và vóc dáng tuyệt đẹp nên đã trở thành trụ cột của đoàn văn công. Vừa mở mắt ra, cô đã xuyên đến những năm 70 và trở thàn …
Mạnh Oanh Oanh sinh ra trong một gia đình nghệ thuật, cô có giọng hát trời cho và vóc dáng tuyệt đẹp nên đã trở thành trụ cột của đoàn văn công.
Vừa mở mắt ra, cô đã xuyên đến những năm 70 và trở thành con gái duy nhất của đồ tể mổ heo ham hư vinh, có vóc người to lớn thô kệch, và còn là vị hôn thê bị nam chính ghét bỏ, cuối cùng thì phải nhận kết cục bi thảm.
Nhưng cha cô lúc này đang bệnh nặng nguy kịch, nhìn thấy con gái duy nhất sắp không nơi nương tựa, ông đành gửi gắm cô cho vị hôn phu đã đính hôn từ nhỏ.
Mạnh Oanh Oanh: “...”
Bắt cô đi ngàn dặm để lấy chồng thì không cần, nhưng đi ngàn dặm để theo đoàn văn công thì cô có thể!
*
Tề Trường Minh nhận được điện báo thì biết tin con gái của đồ tể mổ heo sắp tới đơn vị tìm anh ta để thực hiện hôn ước.
Anh ta hoảng hốt vội xin giải ngũ để chuyển nghề sang làm ở Cục Dân Chính ngay trong đêm chỉ để tránh xa Mạnh Oanh Oanh.
Trước khi anh ta rời đi, vì sợ Mạnh Oanh Oanh làm loạn ở đơn vị, anh ta đã cố tình giao cô lại cho cấp trên nghiêm nghị của mình là Kỳ Đông Hãn.
Kỳ Đông Hãn tuấn mỹ xuất chúng, lại có chiến công hiển hách, anh là đoàn trưởng trẻ tuổi nhất trong đơn vị. Không ít người đều muốn chinh phục “đóa hoa cao lãnh” này, nhưng rồi đều thất bại thảm hại.
Thấy cấp dưới thà bỏ nghề cũng muốn trốn kết hôn, anh chỉ có thể thay cấp dưới đi gặp vị hôn thê được cho là “đen nhẻm và béo ú” trong lời Tề Trường Minh.
Đến khi anh nhìn thấy Mạnh Oanh Oanh với làn da trắng trẻo và dáng người uyển chuyển thì...
Ánh mắt Kỳ Đông Hãn vừa khϊếp sợ vừa cố kìm nén.
Không ai biết, Kỳ Đông Hãn thích nhất ba điều là da trắng, eo nhỏ, chân dài.
Mà Mạnh Oanh Oanh lại chiếm trọn cả ba!
Đối với chuyện đó, Mạnh Oanh Oanh hoàn toàn không hay biết, cô chỉ muốn từ hôn:
“Tề Trường Minh, tôi sẽ từ hôn để trả cho anh tự do, nhưng đổi lại anh phải cho tôi một suất dự tuyển vào đoàn văn công.”
Yết hầu của Kỳ Đông Hãn khẽ chuyển động: “Được!”
*
Đoàn văn công có yêu cầu tuyển chọn cực kỳ khắt khe, suất thi cũng không nhiều, mãi cho đến khi đoàn trưởng Kỳ dẫn về một nữ đồng chí.
Đó còn là vị hôn thê ở nông thôn mà Tề Trường Minh muốn trốn tránh.
Tất cả mọi người đều thấy việc này thật kỳ lạ.
Không ngờ đến lúc thi thanh nhạc, Mạnh Oanh Oanh chưa kịp luyện giọng mà đã cất lên âm nữ cao trong trẻo, khiến cả trường thi chấn động.
Mọi người: “?”
Tiếp đó, đến vòng thi múa, Mạnh Oanh Oanh mặc bộ váy múa bó sát, với vòng eo thon, đôi chân dài và làn da trắng nõn, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, cô đã xoay người ba vòng rồi tung cú đá cao, động tác nhẹ nhàng như chim én.
Mọi người: “?” Đây chẳng phải là tiên nữ sao?
Mạnh Oanh Oanh trong đoàn văn công một đường tiến lên, cô dần trở thành bông hoa rực rỡ, xinh đẹp nhất ở đó.
Cô không hề nhận ra phía sau mình luôn có đoàn trưởng Kỳ lặng lẽ dõi theo, ánh mắt anh ngày càng đen tối, thậm chí dính chặt không rời như hận không thể nuốt trọn cô vào lòng.
Mãi sau này, Mạnh Oanh Oanh mới biết, đoàn trưởng Kỳ trong nguyên tác vốn là một kẻ có nhu cầu về chuyện đó rất cao nhưng cả đời lại cô độc, tính cách thì tàn nhẫn.
Mà giờ đây kẻ tàn nhẫn ấy lại để mắt đến cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh Oanh Oanh trắng bệch.
Cùng lúc đó, Tề Trường Minh cũng hối hận.
Nhưng anh ta còn chưa kịp đi tìm Mạnh Oanh Oanh để muốn tiếp tục hôn ước thì vị cấp trên lạnh lùng vốn không gần nữ sắc là Kỳ Đông Hãn của anh ta đã cùng Mạnh Oanh Oanh tay trong tay bước vào Cục Dân Chính.
Hai người cầm giấy chứng nhận kết hôn vừa làm xong rồi cố tình đi tới quầy của anh ta nói: “Đồng chí Tề, làm cho chúng tôi một tờ giấy kết hôn.”
Tề Trường Minh: “...”
Cứu mạng! Trong mối tình tay ba, tôi lại là nhân viên đăng ký kết hôn cho họ!
Sau khi lấy chứng nhận kết hôn, thân hình cao 1m9 của Kỳ Đông Hãn lập tức bao trọn lấy Mạnh Oanh Oanh, đôi mắt lạnh lẽo thường ngày của anh giờ lại tràn ngập si mê, anh khàn giọng gọi: “Oanh Oanh?”
Đuôi mắt Mạnh Oanh Oanh ửng hồng, cô khẽ run lên: “Chồng à, hay là chúng ta đi khám nam khoa đi?”
Chuyện kia lợi hại quá cũng là bệnh đó! Phải chữa!
Ôi truyện đọc đang đoạn hay , truyện này bao chương đó ạ ?