Chương 41

“Tôi có nhân sâm rừng.”

Nhân viên theo tiếng nhìn lại, thấy một bà lão đeo giỏ tre xuất hiện ở cửa tiệm. Bà mặc đồ cũ kỹ, vẻ ngoài già nua, trông như người nông dân làm việc đồng áng quanh năm.

Nghe thấy vậy, người đàn ông lập tức như thấy ánh sáng hy vọng, nhào tới trước mặt bà.

“Bà có nhân sâm rừng?”

Đỗ Nguyệt Nhiêu cố ý hạ thấp giọng: “Phải nói giá cả trước đã, có thì có.”

“Chỉ cần bà có, giá nào tôi cũng trả.” Mắt người đàn ông vạm vỡ sáng rực như lửa.

Đỗ Nguyệt Nhiêu thử đưa ra giá một trăm, người đàn ông không nói hai lời móc ví ra, rút ngay một xấp tiền lớn, chẳng buồn đếm mà đưa luôn cho cô.

Cô ước lượng sơ, đống tiền đó còn vượt xa con số một trăm.

Cô lấy từ giỏ ra một củ sâm rừng, đưa cho người đàn ông như thể đang đưa một củ cải con.

Người đàn ông vạm vỡ nâng niu củ nhân sâm như bảo vật, đưa cho nhân viên bên cạnh.

Anh ta không rõ nhân sâm rừng trông như thế nào, liền sốt ruột hỏi nhân viên: “Đây là sâm rừng thật chứ?”

Nhân viên lập tức lấy ra hộp lụa, cẩn thận đặt nhân sâm vào, soi dưới ánh sáng một hồi rồi mới kết luận.

“Đây là nhân sâm rừng, hình dáng nguyên vẹn, dược tính cực kỳ cao.”

Người đàn ông nghe vậy, mừng đến phát cuồng.

Có củ nhân sâm này, mẹ anh ta có hi vọng được cứu rồi!

Anh ta quay lại, đưa hộp đựng nhân sâm cho đàn em, bảo cậu ta chạy về nhà ngay.

Xong việc, anh ta lại nhìn Đỗ Nguyệt Nhiêu đầy khẩn thiết.

“Bà ơi, bà còn nhân sâm rừng không, có bao nhiêu tôi mua hết, giá cao cũng được. Mẹ tôi bị bệnh mãn tính, bác sĩ bảo còn cần nhiều nhân sâm nữa.”

Một nhân viên khác khuyên: “Thưa anh, tôi nói thật, nhân sâm rừng vô cùng hiếm, có được một củ thế này đã là kỳ tích, sao có thể nhiều như cải trắng ngoài chợ?”

Người đàn ông đương nhiên hiểu điều đó, chỉ là vẫn chưa từ bỏ hy vọng.

“Hoặc là bà nói cho tôi biết ở đâu có, tôi cho người đi đào, đi tìm.”

Chỉ cần cứu được mẹ, bảo anh ta bán máu hiến thận cũng cam lòng.

Nhân viên lắc đầu, sâm rừng đâu phải dễ kiếm như vậy.

Ngay giây tiếp theo, Đỗ Nguyệt Nhiêu mở nắp giỏ tre, bên trong lộn xộn mấy củ nhân sâm.

Tất cả mọi người trong tiệm lập tức sững sờ.

Nhân sâm rừng mà người ta có tiền cũng khó mua, thế mà bị bà lão này ném bừa vào giỏ tre như củ khoai.

Phải biết rằng, chỉ cần nhổ một sợi rễ nhỏ trên củ sâm này cũng có thể bán được không ít tiền!

Đúng là lãng phí của trời!

Người đàn ông nhìn thấy cảnh này, trợn tròn mắt.

Lập tức lấy ra một xấp tiền nữa đập lên bàn, ra lệnh cho nhân viên: “Mau gói toàn bộ số nhân sâm rừng này lại cho tôi.”

Nhân viên dùng đồ chuyên dụng, cẩn thận gắp từng củ nhân sâm trong giỏ ra, rồi cẩn thận đặt vào hộp lụa, cả quá trình không dám thở mạnh, sợ làm hỏng nhân sâm.

Tổng cộng có năm củ, sau khi kiểm tra xong thì giao hết cho người đàn ông.

Tốt quá rồi!

Mấy hôm tới, mẹ anh ta không lo thiếu nhân sâm giữ mạng nữa!

Người đàn ông vạm vỡ xúc động đến rơi nước mắt, những người xung quanh nhìn nhau cảm thán, tuy người đàn ông này trông dữ dằn thật, nhưng chẳng qua vì quá lo cho mẹ mình nên mới thế thôi.

Nghe lời anh ta nói cũng đủ biết là người con có hiếu.

Lúc này, có nhân viên hiếu kỳ hỏi bà lão lấy sâm rừng từ đâu ra.

Đỗ Nguyệt Nhiêu bịa chuyện không chớp mắt, nói là của nhà mình để dành từ xưa, giờ lấy ra bán để xoay sở.

Mặc dù trông bà cụ này tuổi đã cao, ăn mặc quê mùa rách nát, nhưng tinh thần lại minh mẫn, dáng vẻ dứt khoát, khiến người khác không dám xem thường.

Nhân viên kia tin lời bà, chỉ biết thở dài tiếc nuối.

Người trong tiệm thuốc nói với Đỗ Nguyệt Nhiêu: “Nếu bà còn có dược liệu khác, đều có thể đem đến đây bán, chúng tôi sẽ trả bà mức giá mà nơi khác không thể có.”

Đỗ Nguyệt Nhiêu đúng lúc cũng có ý này.

Những củ sâm rừng giống như ban nãy, trong không gian của cô nhiều vô kể.

Tuy nhân sâm rừng ở thời đại này cực kỳ hiếm thấy, nhưng ở hiện đại người ta đã có thể nuôi trồng ra nhân sâm rừng có giá trị dược liệu cực cao, và cô đã tích trữ không ít.

Cuối cùng, người đàn ông kia đưa luôn toàn bộ số tiền trong ví cho Đỗ Nguyệt Nhiêu.

Anh ta kéo cô ra khỏi tiệm thuốc.

“Bà ơi, bà cứu mẹ tôi một mạng, là đại ân nhân của cả nhà tôi, hôm nay tôi vội quá, ra cửa chỉ mang được chừng này tiền.”

Đỗ Nguyệt Nhiêu xua tay, định nói vậy là đủ rồi.