Đỗ Nguyệt Nhiêu tranh thủ từ không gian lấy ra hai lần xịt tinh dầu dưỡng tóc, là mùi mà cô hay dùng ở hiện đại, hương nhài nhè nhẹ khiến người ta cảm thấy yên tâm.
Nghĩ lại lời Cố Tứ vừa nói, Đỗ Nguyệt Nhiêu tưởng là đi tìm anh để bôi thuốc.
Cũng đúng thôi, có trẻ con ở đó thì hơi bất tiện.
Vì vậy cô bước tới trước cửa phòng Cố Tứ.
Trước đây hai đứa nhỏ từng ngủ ở phòng Cố Tứ, Đỗ Nguyệt Nhiêu không phải chưa từng tới, nhưng không hiểu sao lúc này lại thấy tim đập dồn dập.
Cô giơ tay gõ cửa.
"Cốc cốc..."
Cánh cửa bị mở mạnh từ bên trong, trong bóng tối, Đỗ Nguyệt Nhiêu lập tức đối diện với đôi mắt dài hẹp của Cố Tứ.
“Tôi tới tìm anh... bôi thuốc...”
Trong tay Cố Tứ đang cầm sẵn lọ thuốc, nghe vậy thì nghiêng người, nhường đường để Đỗ Nguyệt Nhiêu vào.
Trong phòng anh không bật đèn, Đỗ Nguyệt Nhiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Với mức độ tối thế này, chắc anh không nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của cô.
Nào ngờ, thị lực của người đàn ông cực kỳ tốt, sự nhẹ nhõm nho nhỏ trong lòng Đỗ Nguyệt Nhiêu lại bị anh nhìn thấy rõ mồn một.
“Tôi nằm sấp ở đây nhé?”
Đỗ Nguyệt Nhiêu vén áo sau lưng lên, nằm sấp lên giường của Cố Tứ.
Trên chăn đệm phảng phất hương xà phòng dịu nhẹ hòa lẫn mùi nắng ấm, cùng một mùi hương riêng biệt từ cơ thể Cố Tứ nhưng cô không diễn tả được, chỉ cảm thấy an tâm, vừa chạm vào mép giường đã thấy buồn ngủ rũ rượi.
Tay nghề của Cố Tứ vẫn như mọi khi, dịu dàng dễ chịu.
Đỗ Nguyệt Nhiêu vốn nghĩ mình sẽ rất căng thẳng, không ngờ lại lịm đi trong sự massage nhẹ nhàng ấy.
Trong bóng tối, Cố Tứ nghe tiếng thở đều đều của cô gái, chậm rãi dừng tay.
Anh nhìn gương mặt ngái ngủ đáng yêu của cô, nhớ lại dáng vẻ đỏ bừng mặt lúng túng ban chiều, cảm giác như tim bị ai đó nhẹ nhàng chọc vào làm cho mềm nhũn.
Cố Tứ lại ngắm cô thêm một lúc, rồi không nỡ nhưng vẫn bế ngang cô lên.
Tóc cô lướt qua người anh, hương nhài thanh khiết bao phủ lấy Cố Tứ khiến vòng tay anh ôm chặt thêm chút nữa.
Hai đứa nhỏ đang chơi đùa trong phòng của Đỗ Nguyệt Nhiêu, nghe tiếng bước chân lập tức phấn khích ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Chúng còn đang mong được nghe kể chuyện cơ mà!
Nào ngờ, ba lại bế mẹ đang ngủ say bước vào.
Hai đứa nhỏ nhớ lại gương mặt đỏ hồng lúc nãy của Đỗ Nguyệt Nhiêu, lập tức lo lắng chạy tới.
Cố Tứ nhẹ nhàng đặt Đỗ Nguyệt Nhiêu lên giường.
Hạ giọng nói với hai đứa: “Mẹ các con đang ngủ, hai đứa yên lặng một chút.”
Hai đứa nhỏ thở phào nhẹ nhõm, tuy hơi buồn vì không được nghe kể chuyện, nhưng mẹ không sao là tốt rồi.
Cả hai cực kỳ nghe lời Cố Tứ, cái đầu nhỏ gật gù như gà mổ thóc.
Vì Cố Tứ đặt Đỗ Nguyệt Nhiêu vào giữa giường nên hai đứa nhỏ chỉ có thể nằm hai bên cạnh cô.
Cố Ánh Hàn tự nhiên nằm xuống, dán sát Đỗ Nguyệt Nhiêu, đôi mắt long lanh ánh sáng.
Cố Ánh Minh ban đầu còn hơi ngại, do dự một chút rồi cũng rụt rè nằm cạnh cô.
Ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người Đỗ Nguyệt Nhiêu, chẳng mấy chốc thằng bé đã ngủ say, cả trong mơ cũng cảm thấy thơm ngát.
Cố Tứ quay về phòng mình, trên giường vẫn còn vương lại hương thơm từ cơ thể Đỗ Nguyệt Nhiêu.
Anh nằm xuống, bắt đầu suy nghĩ lại mọi chuyện xảy ra thời gian gần đây.
Anh không thể hiểu nổi, làm sao một người có thể thay đổi tính cách chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
Rõ ràng vẫn là gương mặt y hệt trước kia, nhưng cứ như là một người hoàn toàn khác vậy?
····
Sáng hôm sau, Đỗ Nguyệt Nhiêu tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên giường trong phòng, hai đứa nhỏ bên cạnh đã không còn ở đó.
Mà chuyện tối qua cô trở về thế nào, khỏi cần nói cũng biết.
Ngực cô dâng lên một cảm giác ấm áp.
Ra khỏi phòng, Cố Tứ đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cả nhà bốn người.
Ăn sáng xong, Cố Tứ như thường lệ chuẩn bị đi làm, hai đứa nhỏ cũng hí hửng chạy ra ngoài chơi.
Trước khi anh đi, Đỗ Nguyệt Nhiêu lên tiếng.
“À đúng rồi, tôi muốn tìm lúc nào đó lên trấn một chuyến, nhà mình còn thiếu nhiều thứ quá.”
Ngôi nhà này trước nay đều do Cố Tứ lo liệu, mà đàn ông thì sao để ý hết mọi việc được.
Trong nhà ngoài những món nội thất cần thiết thì gần như chẳng còn gì.
Cô cũng không thể cứ viện cớ lấy đồ từ cái không gian kia mãi, lâu dài cứ lấy mà không nhập vào, thể nào cũng bị nghi ngờ.
Sợ Cố Tứ không yên tâm, cô giải thích thêm: “Chỉ là mua mấy món đồ thôi, không làm gì khác.”