Trong suốt quãng đường, người đàn ông nhiều lần cố moi thông tin từ miệng cô nhưng Đỗ Nguyệt Nhiêu đều khéo léo đẩy lui bằng câu: "Tôi không phải người trong thôn, không rõ mấy chuyện đó."
Cứ tiếp tục thế này thì chắc chắn không thể bắt được hắn. Khi Đỗ Nguyệt Nhiêu đang loay hoay tìm cách, khóe mắt cô chợt liếc thấy sau vách núi gần đó có một mảnh vải xám xịt lộ ra.
Đỗ Nguyệt Nhiêu lập tức biết đây là cơ hội duy nhất, trong lòng không ngừng cảm tạ ông trời.
Cô ôm bụng, khẽ kêu lên một tiếng: "Ai yô..."
Người đàn ông nghe thấy tiếng cô, quả nhiên dừng lại, quay đầu lại thấy sắc mặt không tốt của Đỗ Nguyệt Nhiêu.
"Đột nhiên tôi hơi đau bụng, tôi muốn đi vệ sinh chút..."
Đỗ Nguyệt Nhiêu chỉ về phía vách núi bên cạnh.
Người đàn ông do dự, không yên tâm, sợ cô bỏ trốn.
Nhưng mật thất đá chưa tìm thấy, hắn không thể để cô nghi ngờ.
Thế là hắn vừa đe dọa vừa dụ dỗ: "Cô nhanh lên đấy, nếu lỡ mất thời gian thì tôi cũng không dám chắc có thể giúp cô trở về thành phố nữa đâu. Chẳng lẽ cô muốn sống cả đời ở cái thôn hẻo lánh này à?"
Đỗ Nguyệt Nhiêu vội vàng ra vẻ sốt ruột: "Không được, anh đã hứa với tôi rồi! Nhất định phải đưa tôi về thành phố!"
Thấy Đỗ Nguyệt Nhiêu vẫn phản ứng y như trước, người đàn ông yên tâm hơn chút rồi thúc giục: "Đi nhanh rồi về!"
Đỗ Nguyệt Nhiêu lập tức xoay người, chạy về phía sau vách núi.
Một bóng dáng quen thuộc lọt vào mắt cô, chính là Đại Nha đang ngồi xổm dưới một gốc cây bên sườn núi hái nấm.
Đỗ Nguyệt Nhiêu mừng rỡ, nếu là người lạ thì có khi cô còn không dám tin tưởng.
May mắn thay là Đại Nha, cô bé này đáng tin cậy.
"Bác hai..." Đại Nha vừa mở miệng gọi, Đỗ Nguyệt Nhiêu sợ bị lộ vội lao đến bịt miệng cô bé.
"Đại Nha, đừng lên tiếng, những gì bác hai sắp nói, cháu phải nghe kỹ!"
Đỗ Nguyệt Nhiêu nhìn chằm chằm vào mắt Đại Nha, nghiêm túc dặn dò.
Đại Nha chẳng hiểu gì nhưng ngoan ngoãn gật đầu.
"Bác hai đang bắt kẻ xấu. Lát nữa bác sẽ dụ hắn đi chỗ khác, cháu tranh thủ chạy đi tìm trưởng thôn và bí thư thôn, nói với họ rằng bác hai đang bắt gián điệp trên núi, nhớ chưa?"
Mắt Đại Nha thoáng hiện vẻ hoảng sợ, trẻ con trời sinh đã sợ những thứ như kẻ xấu.
Đỗ Nguyệt Nhiêu nhẹ nhàng xoa đầu an ủi cô bé: "Cháu nhất định phải cẩn thận, chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bọn bác nữa hãy đi ra, tuyệt đối đừng để bị phát hiện. Giờ cháu chính là hy vọng của cả thôn chúng ta đấy."
Đại Nha được giao trọng trách, dù sợ hãi cũng cố gắng gật đầu kiên định.
Không thể nấn ná lâu, Đỗ Nguyệt Nhiêu khẽ gật đầu với Đại Nha rồi rời đi.
Quả nhiên, người đàn ông đang hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn, e rằng nếu cô chậm thêm chút nữa, hắn sẽ xông vào lôi cô ra.
Hắn vừa thấy Đỗ Nguyệt Nhiêu, vẻ âm hiểm trên mặt lập tức biến mất, hắn giục giã: "Chúng ta tranh thủ đi nhanh, nếu trời tối thì không kịp bắt xe về thành phố đâu."
Đỗ Nguyệt Nhiêu giữ vẻ mặt bình tĩnh, chỉ về phía trước: "Đi thôi, mật thất đá ngay phía trước."
Hai người lại tiếp tục đi một đoạn khá lâu, đến mức người đàn ông bắt đầu sốt ruột.
"Chưa tới nữa sao?"
Lúc này tim Đỗ Nguyệt Nhiêu đập loạn, cô biết một khi dẫn hắn đến nơi thật, cũng là lúc cô đối mặt với cái chết nên cô càng phải kéo dài thời gian.
Ngọn núi này rất lớn, trong ký ức nguyên chủ chỉ nhớ con đường dẫn đến mật thất, còn lại đều là mù tịt.
Đỗ Nguyệt Nhiêu chỉ còn cách cắn răng, dắt gã đàn ông đi vòng vo khắp nơi.
Trong lòng cô không ngừng cầu nguyện mong Đại Nha nhanh chóng tìm được trưởng thôn và bí thư thôn, mong họ có thể tìm ra cô trên núi.
Chỉ cần một mắt xích sai lệch, e rằng cô sẽ không toàn mạng quay về.
Khi hai người lại quay lại cùng một lối rẽ, cuối cùng người đàn ông cũng nhận ra điều bất thường. Lớp mặt nạ hiền hòa của hắn lập tức rơi xuống, túm lấy cổ áo Đỗ Nguyệt Nhiêu, dữ tợn nói: "Con tiện nhân, mày dám lừa tao!"
Đỗ Nguyệt Nhiêu vùng vẫy, trong giọng đầy phẫn uất: "Tôi không lừa anh! Tôi chưa từng tới đây nên không nhớ đường nhưng thật sự mật thất đá ở ngay phía trước!"
Người đàn ông thả cô ra, Đỗ Nguyệt Nhiêu còn chưa kịp lấy hơi, chỉ thấy một tia sáng lạnh lóe qua.
Hắn rút từ lưng quần ra một con dao găm, dí sát vào cổ Đỗ Nguyệt Nhiêu.
"Từ giờ trở đi, đừng giở trò gì nữa. Để tao phát hiện ra lần nữa, tao đâm thẳng vào đấy. Nghe rõ chưa?"
Mặt mày Đỗ Nguyệt Nhiêu tái mét, môi run rẩy phát ra một chữ: "Biết..."