Chương 3: Chẳng phải cô đã thiêu chết tất cả mọi người rồi sao?

Ánh mắt Lâm Diệu và Tạ Nhu lóe lên tia sáng.

Họ biết ngay mà, chắc chắn Thẩm Kim Hòa sẽ đưa cho họ.

Tình hình bây giờ còn tốt hơn, thương hiệu cũng có thể cho Tạ Nhu, đỡ cho họ phải tốn thêm nước bọt, giở trò trên di chúc.

Tối hôm đó, Thẩm Kim Hòa bảo người giúp việc trong nhà làm một bàn thức ăn, sau đó cho người giúp việc nghỉ phép.

Tối đó, tất cả mọi người của nhà họ Tạ và nhà họ Lâm đều có mặt đông đủ.

Thẩm Kim Hòa còn trang điểm nhẹ, trông sắc mặt tốt hơn nhiều.

Cô đứng dậy, rót rượu vang đỏ cho tất cả mọi người có mặt ở đó, sau đó tự mình cũng nâng ly.

“Tôi tự biết mình không còn sống được bao lâu nữa, từ nay về sau, “Trang sức Kim Hòa” do tôi sáng lập sẽ giao lại cho Tạ Nhu. Bản thiết kế đoạt giải lần này, tôi cũng sẽ mở họp báo, nói rõ là do Tạ Nhu thiết kế...”

Nghe giọng Thẩm Kim Hòa, tất cả mọi người có mặt đều nở nụ cười hài lòng.

“Nào, chúng ta hãy cùng nâng ly, vì Tạ Nhu trở thành người nắm quyền của “Trang sức Kim Hòa”, cạn ly.”

Nói rồi, Thẩm Kim Hòa ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch.

Tất cả mọi người có mặt cũng uống cạn ly rượu vang, nhìn Thẩm Kim Hòa mà cảm thấy hôm nay cô có vẻ giống như hồi quang phản chiếu.

Không lâu sau, tất cả mọi người đều gục xuống bàn, ngủ mê man.

Thẩm Kim Hòa đi một vòng quanh bàn, khóe miệng cuối cùng cũng cong lên nụ cười.

Chỉ một trận hỏa hoạn lớn đã thiêu rụi tòa biệt thự nhỏ ba tầng này...

“Thẩm Kim Hòa, rốt cuộc cô có nghe tôi nói không, tôi nói cho cô biết, ngày kia thi ở nhà máy, cô bắt buộc phải viết tên Tạ Nhu, nghe rõ chưa?”

Thẩm Kim Hòa cảm thấy đầu đau như búa bổ, sao cô lại nghe thấy giọng của Lâm Diệu?

Chẳng phải cô đã thiêu chết tất cả mọi người rồi sao?

“Thẩm Kim Hòa, cô giả vờ cái gì? Tôi nói cho cô biết, tất cả mọi thứ của cô đều là nhà họ Tạ cho, cô vốn dĩ chỉ là một con nhà quê, nếu muốn tiếp tục sống ở thành phố thì phải nghe lời tôi! Là cô có lỗi với Tạ Nhu trước.”

Thẩm Kim Hòa chậm rãi mở mắt, ánh mắt lờ mờ của cô dần tập trung lại.

Trước mặt là Lâm Diệu thời trẻ, anh ta đang nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt hung dữ.

“Thẩm Kim Hòa, cô đúng là biết giả vờ thật. Còn giả vờ ngủ? Giả vờ ngất chỉ để trốn tránh việc không muốn viết tên Tạ Nhu vào lúc thi? Cô đã hưởng thụ cuộc sống vốn thuộc về Tạ Nhu, đã học hết cấp ba, vậy thì cô cũng nên đi thi thay cho Tạ Nhu!”