Chương 33

“Sao lại nói linh tinh thế.” Sở Âm Âm vừa buồn cười vừa bất lực: “Là mẹ không cẩn thận nên mới vậy, chẳng liên quan gì đến ba cả.”

Tưởng Chương bán tín bán nghi: “Thật không ạ?”

“Đương nhiên là thật rồi. Nào, mau đi gọi anh con về ăn cơm.”

Tuy mẹ đã nói vậy, nhưng trong lòng Tưởng Chương vẫn thấy ba mình “có tật giật mình”. Cả buổi ăn cơm xong cũng không chịu đi chơi, cứ lén canh chừng ba. Hễ thấy ba dám lại gần mẹ một chút, cậu lập tức chạy đến chen vào, quyết không để hai người có cơ hội ở riêng với nhau!

Nhờ có “đứa con hiếu thảo” này mà cho đến tận lúc đi ngủ, Tưởng Huy vẫn không kiếm nổi cơ hội ở riêng với Sở Âm Âm.

Sở Âm Âm nhìn dáng vẻ chồng mình bị con làm khổ mà vừa thương vừa buồn cười. Nhưng cô cũng hiểu, hai đứa nhỏ trong lòng vẫn còn chút hiểu lầm với chuyện của mình và Tưởng Huy, sớm muộn gì cũng phải tìm thời điểm thích hợp để giải thích cho rõ ràng.

Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều của hai đứa trẻ. Khi Sở Âm Âm nhắm mắt định ngủ, bỗng rơi vào vòng tay quen thuộc.

“Anh sao lại sang đây?” Cô kinh ngạc nhìn Tưởng Huy, rõ ràng anh phải ngủ ở bên kia mới đúng.

Tưởng Huy đã ráng chờ hai thằng nhóc kia ngủ say mới mò lại đây, khẽ thì thầm: “Âm Âm, em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.”

Anh không nói rõ, nhưng Sở Âm Âm theo bản năng hiểu ngay anh muốn hỏi gì.

“Âm Âm, chúng ta đừng ly hôn nữa, được không?”

Câu hỏi này, Sở Âm Âm đã sớm có đáp án.

Cô quyết định cho Tưởng Huy một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội.

“Còn phải xem anh thể hiện thế nào.”

“Thể hiện?”

Tưởng Huy làm nghề xây dựng, quan trọng nhất là chính xác. Tính cách của anh cũng vì thế mà cái gì cũng muốn rõ ràng, cụ thể. Nghe vợ nói thế, anh còn định hỏi “thể hiện ra sao” thì đã bị cô đẩy ra.

“Mau về chỗ đi, kẻo Tiểu Chương tỉnh lại.”

“Em yên tâm, nó ngủ say lắm, không tỉnh được đâu.” Anh vừa ôm được vợ, đâu dễ nhường đường cho thằng con phá đám.

Nhưng đời không như mơ, vừa dứt lời thì nhóc con thật sự bật dậy, nhỏ xíu mà lanh như sóc, lập tức chen vào giữa hai người.

Cậu còn hùng hồn lên án: “Ba, ba chiếm chỗ của con!”

Tưởng Huy nghiến răng: “Qua ngủ với anh con đi!”

“Dù sao cũng chỉ có một cái giường, con với anh vẫn ngủ chung. Nhưng con phải nằm cạnh mẹ!” Nói xong, hai tay ngắn ngủn ôm chặt lấy Sở Âm Âm, không sao gỡ ra nổi.

Tưởng Huy còn định cãi, thì Sở Âm Âm vội xoa dịu: “Thôi, mau ngủ đi, đừng làm anh con thức giấc.”

Thế là vị trí bị con cướp, lại còn bị vợ dỗ dành, Tưởng Huy chỉ biết nghẹn họng: “...”

Anh thề, mai nhất định phải thuê thợ mộc làm cái giường to hơn.

Trả gấp đôi tiền cũng được!