Vừa tỉnh dậy, Tô Hiểu Hiểu đã xuyên sách đến thập niên 70 thiếu ăn thiếu mặc. Cả nhà sáu miệng ăn mà chỉ có hai lao động chính, nghèo đến mức quanh năm không ngửi được mùi thịt, bánh bao bột cao lương …
Vừa tỉnh dậy, Tô Hiểu Hiểu đã xuyên sách đến thập niên 70 thiếu ăn thiếu mặc.
Cả nhà sáu miệng ăn mà chỉ có hai lao động chính, nghèo đến mức quanh năm không ngửi được mùi thịt, bánh bao bột cao lương khô khốc cũng chẳng dám ăn miếng lớn.
Bà nội trọng nam khinh nữ, vì hai trăm đồng mà ép cô gả cho đứa con trai ngốc của trưởng thôn.
Tên du côn trong thôn thèm muốn sắc đẹp của cô, lúc nào cũng nhìn chằm chằm như hổ đói.
May mà cô có bàn tay vàng, chỉ cần mua hàng hộ là có thể nhận được tiền hoàn lại, cùng với việc kinh tế tư nhân dần được mở cửa, cô dựa vào buôn bán qua lại mà kiếm được bộn tiền.
Trong khi người khác trông chờ vào công việc để ăn cám nuốt rau thì cả nhà Tô Hiểu Hiểu lại dựa vào kinh tế tư nhân bị người khác coi thường để trở thành nhà giàu nhất huyện.