Tô Miểu Miểu, một dị năng song hệ nước và không gian ở tận thế, sau mười năm vật lộn rốt cuộc cũng trở thành nữ chiến thần đỉnh cao, ai ai cũng phải kiêng dè! Ai ngờ chỉ vì ngủ một đêm trong nghĩa địa …
Tô Miểu Miểu, một dị năng song hệ nước và không gian ở tận thế, sau mười năm vật lộn rốt cuộc cũng trở thành nữ chiến thần đỉnh cao, ai ai cũng phải kiêng dè!
Ai ngờ chỉ vì ngủ một đêm trong nghĩa địa, vừa mở mắt ra đã hóa thành cô gái nhỏ đáng thương sắp bị đưa đi vùng kinh tế mới vào những năm 70.
Mẹ kế chiếm mất công việc của mẹ ruột cô, ở nhà của mẹ ruột, ngủ với chồng của mẹ ruột, hành hạ con của mẹ ruột. Cuối cùng còn báo danh cho cô đi lao động miền xa...
Thật sự là quá đáng không chịu nổi.
Tô Miểu Miểu xắn tay áo, tung một chiêu đánh thẳng vào gốc rễ.
Bước một: Bán luôn công việc của mẹ ruột.
Bước hai: Bán luôn căn nhà. Gì cơ? Nhà không được mua bán? Vậy thì phá đi, cô không được ở thì cả đám cũng đừng hòng!
Chỉ sau một đêm, cả nhà sáu miệng người không một mảnh tài sản, lang thang đầu đường xó chợ. Ai nghe cũng đau lòng, ai thấy cũng rơi lệ, gió rít từng cơn như nước sông Dịch lạnh lẽo.
Tô Miểu Miểu "thống khổ tột cùng", giấu công danh như chưa từng tồn tại! Ngày hôm sau cô lên đường đi vùng kinh tế mới, không vương vấn chút bụi trần.
Có không gian, có dị năng, kiếp này vừa mở màn đã như đang ở giữa La Mã phồn hoa, cuối cùng cũng có thể sống cuộc đời cô mơ ước. Ăn dưa hóng chuyện, lười biếng nằm dài chẳng phải làm gì.
Dù có biết mình chỉ là một pháo hôi kết cục thê thảm trong cuốn truyện niên đại ngọt sủng đi chăng nữa, cũng chẳng thể ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cô.
Có điều người đàn ông kia sao lại giống y chang quản gia "vạn năng" ở tận thế. Người vừa biết đánh đấm, vừa biết kiếm tiền, giặt giũ nấu nướng, việc nhà không thiếu thứ gì?
Giang Lẫm chuẩn con nhà cách mạng, vai rộng eo thon, tám múi cơ bụng, cao mét chín: "..." Quản gia thì quản gia, chỉ cần là người của anh, có nói anh là cóc ghẻ anh cũng nhận!
Ad ơi lên chương bộ này đi đọc văn án hay quá