Nói đến nước này rồi, Lý Mai Hoa còn có thể nói gì nữa, chỉ đành cắn răng đồng ý.
"Khoai Tây Khoai Lang, hai đứa theo bà nội về lấy tiền, nhớ mang về không thiếu một xu nào đấy."
Không đợi Lý Mai Hoa hoàn toàn buông xuôi, Kỷ Hoài An quay sang nhìn hai đứa con trai, dặn dò hai câu rồi xua tay, bảo chúng theo Lý Mai Hoa về lấy tiền.
Sáu trăm, ở thời đại này đó là một khoản tiền khổng lồ, biết bao nhiêu gia đình không lấy ra nổi số tiền này.
Khoai Tây và Khoai Lang tuy còn nhỏ, nhưng số tiền chúng tiếp xúc nhiều nhất chỉ là một đồng, nếu có sáu trăm này, sau này chúng sẽ không phải chịu đói nữa!
"Dạ dạ! Ba yên tâm, người còn tiền còn!"
Hai anh em vỗ ngực, động tác của đứa nào đứa nấy đều kiên định dứt khoát.
Khoai Tây lại càng không chờ được mà kéo tay Lý Mai Hoa: "Bà nội chúng ta đi nhanh lên, về lấy tiền nào."
Sắc mặt Lý Mai Hoa đen hơn cả than.
Cứ thế bị hai đứa trẻ đẩy ra khỏi cửa.
"Ấy, mẹ, mẹ chưa bỏ củ cải xuống."
Với phong cách "nhổ lông ngỗng khi bay qua", Thẩm Dĩ Mạt vẫn không quên đi lên giật lấy củ cải trong tay Lý Mai Hoa, chọc bà ta tức đến mức suýt chút nữa không kìm được mà chửi ầm lên.
Nhìn Lý Mai Hoa bị hai đứa trẻ đẩy đi, Thẩm Dĩ Mạt đóng cửa lại, quay đầu nhìn Kỷ Hoài An đang ngồi trong sảnh.
Sau trận ồn ào vừa rồi, sắc mặt anh hơi tái, thần sắc khó coi.
Hai đứa nhỏ đi lấy tiền rồi, Thẩm Dĩ Mạt nói chuyện cũng không còn cố kỵ gì nữa.
"Anh không giận vì vừa rồi tôi uy hϊếp mẹ anh chứ?"
Ngập ngừng một chút, Thẩm Dĩ Mạt vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Số tiền này cũng không phải dùng cho cô, mặc dù có căn hộ cao cấp chưa mở khóa, nhưng thức ăn cũng phải có nguồn gốc, giống như tiền đen vậy, lương thực đen cũng phải rửa sạch, một hai lần thì còn được, chứ ngày nào cũng biến ra đồ ăn ngon, ngộ nhỡ bại lộ, người bị diễu phố thị chúng không phải là Lý Mai Hoa, mà là cô rồi.
Ngước mắt quan sát khuôn mặt trầm mặc của người đàn ông, Thẩm Dĩ Mạt mím môi, nếu anh là kẻ không biết điều thì đúng là nơi này không thích hợp để ở lâu, chuyện ly hôn phải đưa vào lịch trình, con cái chia mỗi người một đứa, à không, anh thế này thì nuôi nổi ai chứ?
Ngay lúc Thẩm Dĩ Mạt đang suy nghĩ về cuộc sống sau khi ly hôn.
"Không."
Anh ngẩng đầu lên: "Cô chịu phấn chấn lên để cải thiện gia đình thì tôi sẽ không có ý kiến gì, chỉ là hiện tại tôi không giúp được gì cho cô."
Nói đến đây, anh nhíu mày.
Kỷ Hoài An cũng chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình sẽ trở thành kẻ ăn bám, ngoài việc làm gánh nặng ra thì không có tác dụng gì.
Ngay cả việc ăn no mặc ấm cho vợ con cũng không làm được, đã đến nước này rồi, anh còn tư cách gì để trách móc ai.
Phía cha mẹ, có tiền trợ cấp của anh cả, và số tiền hàng tháng anh gửi về trước khi kết hôn, dù có khó khăn thế nào cũng khá hơn Khoai Tây và Khoai Lang, đến lúc này, Kỷ Hoài An cũng không lo được nhiều nữa.