Chương 22

Uy hϊếp trắng trợn, đây chính là uy hϊếp trắng trợn.

Lý Mai Hoa ở nhà họ Kỷ bao nhiêu năm nay, chưa từng bị ai uy hϊếp như thế này, tức đến run môi, đâu còn cái khí thế lúc mới vào cửa.

"Số tiền đó phải để lại cho Hoài An đi khám và phục hồi chức năng, mày lấy làm cái gì!"

Lời nói tuy vẫn cứng rắn, nhưng rõ ràng đã thiếu tự tin.

Thẩm Dĩ Mạt bước lên một bước, ánh mắt hung dữ: "Hai đứa trẻ không cần ăn cơm à? Mẹ cứ đưa tiền cho con, chuyện điều trị sau này của Hoài An thì con tự nhiên sẽ chịu trách nhiệm đến cùng!"

Lời nói đanh thép không cho phép nghi ngờ, biểu cảm hung thần ác sát đó ép Lý Mai Hoa lùi lại liên tục, không biết từ lúc nào, lưng áo của bà ta đã bắt đầu toát mồ hôi giữa trời đông lạnh giá này.

Thời buổi này chuyện tuyên truyền mê tín dị đoan mà bị khui ra, không cẩn thận là bị đem đi diễu phố thị chúng.

Lý Mai Hoa mấy hôm nay đang cậy con trai cả thăng chức mà đi khoe khoang khắp nơi, lúc này mà xảy ra chuyện xấu mặt như vậy thì bà ta còn mặt mũi nào ở trong thôn nữa.

Sáu trăm đồng, đó là sáu trăm đồng đấy, bà ta định giữ lại sau này làm tiền quan tài.

"Lấy đâu ra sáu trăm, thời gian qua Hoài An cũng tốn không ít tiền, chỉ còn lại ba trăm thôi, mày thích lấy thì lấy."

Nói đến câu cuối, bà ta len lén nhìn sắc mặt Thẩm Dĩ Mạt, rốt cuộc vẫn sợ cô đi mách lẻo.

"Mày không lấy thì tao cũng hết cách, cùng lắm thì, cùng lắm thì đi diễu phố, tao không sống yên ổn mà chúng ta đều là người một nhà thì mày cũng đừng hòng vui vẻ."

Người bình thường có lẽ sẽ chịu sự uy hϊếp của Lý Mai Hoa, nhưng Thẩm Dĩ Mạt, một người quanh năm nằm liệt giường đã sớm không thể dùng tính cách người bình thường để phán đoán cô.

Cho nên vừa nghe Thẩm Dĩ Mạt uy hϊếp, Lý Mai Hoa mới sợ hãi.

Kỷ Hoài An im lặng nãy giờ lên tiếng: "Mẹ, mẹ cứ đưa tiền cho cô ấy đi."

Đôi chân này của anh gần như đã bị tuyên án tử hình, dù có phẫu thuật cũng tốn một khoản tiền lớn, cho nên số tiền trợ cấp này bị Lý Mai Hoa nuốt mất, anh cũng không nói hai lời, một kẻ tàn phế như anh cầm tiền thì có ích gì? Thẩm Dĩ Mạt tự buông xuôi, không quan tâm gì cả, con cái còn nhỏ, tiền để lại cho Lý Mai Hoa coi như lần báo hiếu cuối cùng của đứa con trai này.

Nhưng tình hình trước mắt lại có chút khác biệt, Thẩm Dĩ Mạt đã thay đổi, mặc dù hiện tại anh vẫn chưa hiểu cô rốt cuộc muốn làm gì.

Đối diện với đôi mắt đen thẫm của Kỷ Hoài An, Lý Mai Hoa tay cầm củ cải cứng đờ, đối với đứa con trai này, trong lòng bà ta vẫn có chút sợ sệt.

"Chỉ có ba trăm thôi."

Kỷ Hoài An thở dài: "Mẹ, đưa sáu trăm đó cho Dĩ Mạt đi, sau này chuyện chân cẳng của con không cần mẹ phải bận tâm nữa."

Nói gì mà bận tâm, từ lúc về nhà đến giờ, có ai nhắc đến một câu đưa anh lên bệnh viện thành phố kiểm tra lại đâu.