Chương 7: Dọn sạch gia sản

Không được, ông ta phải đi một chuyến đến nhà cũ, ước tính xem đống đồ cổ kia có thể bán được bao nhiêu tiền.

Kiều Ngọc nhìn Kiều Chấn Hoa đi ra ngoài xong, vội vàng quay về phòng, dùng ý niệm thu hết tiền và phiếu vào trong không gian.

Cái bàn tay vàng này đúng là quá tiện lợi.

Cô quan sát căn phòng của mình một lượt, cuộc sống của nguyên chủ vẫn rất sung túc, trang sức châu báu bày đầy bàn, tủ quần áo cũng chật ních các loại váy vóc đủ kiểu dáng.

Cô thu, thu, thu, thu tất cả vào trong không gian!

Sau khi thu dọn xong phòng mình, Kiều Ngọc lập tức chạy ngay sang phòng của Kiều Chấn Hoa và Lưu Thục Hồng.

Nhìn những chiếc váy lụa tơ tằm, âu phục đặt may trong tủ, còn cả đồng hồ, trang sức, kem tuyết, kem dưỡng da tay trên bàn.

Kiều Ngọc vơ vét sạch sẽ, không chừa lại một món nào.

Bàn ghế gỗ hồng mộc trong phòng khách, đồ cổ, tranh chữ, đồ trang trí, bình hoa, đèn bàn, rèm cửa hoa nhí, tất cả đều bị Kiều Ngọc thu hết vào trong không gian.

Đồ nội thất gỗ hồng mộc mấy chục năm sau đáng giá lắm đấy, đến lúc đó cô mang ra bán lại, chẳng phải là lời to sao.

Kiều Ngọc nhìn phòng khách trống hoác, cảm giác thành tựu tràn đầy.

Khoan đã, còn phòng của Kiều Hương nữa.

Nhìn những chiếc váy liền thân kiểu Bragry và sườn xám kiểu tây thời thượng trong tủ, mấy đôi giày da nhỏ bày trên sàn, còn cả một số trang sức đắt tiền, Kiều Ngọc cười khẩy một tiếng.

Kiều Chấn Hoa và Lưu Thục Hồng cứ than nghèo kể khổ trước mặt cô, sau lưng lại mua cho Kiều Hương nhiều đồ tốt thế này.

Nguyên chủ chỉ muốn một sợi dây chuyền ngọc trai, Kiều Chấn Hoa thoái thác mãi, cuối cùng vẫn không mua.

Kiều Ngọc lục lọi một hồi, còn phát hiện mấy bức thư trong ngăn kéo.

Tên người gửi thư, thế mà lại là vị hôn phu của cô, Trương Dự.

Kiều Ngọc xem ngày tháng trên thư, hóa ra bọn họ đã bắt đầu mập mờ với nhau từ năm ngoái, nguyên chủ vẫn luôn bị che mắt, thậm chí còn mong chờ được kết hôn với Trương Dự.

Trương Dự chỉ là một giáo viên cấp hai, Kiều Ngọc lại là tiểu thư nhà tư bản, theo lý mà nói thì Trương Dự không xứng với cô, nhưng nguyên chủ lại là một kẻ mù quáng vì tình.

Lời lẽ trong thư càng viết càng lộ liễu, Kiều Ngọc ghét bỏ đến mức không nhìn nổi nữa.

Nhìn xấp thư trong tay, Kiều Ngọc đảo mắt, quyết định sẽ tác thành cho bọn họ.

Không phải là yêu nhau thật lòng, lưỡng tình tương duyệt sao? Cặp đôi tra nam tiện nữ này cứ khóa chặt lấy nhau đi.

Sau khi dọn sạch mấy phòng bên cạnh, Kiều Ngọc mới thỏa mãn đi xuống lầu.

Cô cảm thấy mình bây giờ giống như một tên thổ phỉ gϊếŧ người không chớp mắt.

Đi đến đâu, cỏ không mọc được đến đó.

Chỉ cần là thứ có thể thu vào không gian, cô đều sẽ không bỏ qua.

Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, căn nhà lầu nhỏ được trang hoàng lộng lẫy trong nháy mắt biến thành nhà thô, Kiều Ngọc rất hài lòng với kiệt tác của mình.

Lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

“Tiểu Ngọc, em có nhà không?”

Kiều Ngọc nhìn xuống lầu theo hướng âm thanh phát ra, là Trương Dự đến.

Giờ này chẳng phải anh ta nên ở bên cạnh Kiều Hương mà chàng chàng thϊếp thϊếp sao? Sao đột nhiên chạy đến tìm cô làm gì?

Kiều Ngọc không muốn gặp anh ta, ngộ nhỡ bị anh ta phát hiện cô đã dọn sạch căn nhà, rồi đi mách Kiều Chấn Hoa thì cô gặp rắc rối to.