Còn Kiều Hương và Trương Dự thì sống như cá gặp nước ở Hương Cảng, sau này bọn họ còn thành lập chuỗi doanh nghiệp, trở thành nữ đại gia trên bảng xếp hạng, kiếm tiền đầy túi.
Kiều Ngọc đọc xong cuốn tiểu thuyết này, không nhịn được mà bức xúc, dựa vào đâu mà tra nam tiện nữ lại được làm nam nữ chính?
Nguyên chủ chẳng làm gì sai, lại phải làm vật hy sinh.
Kiều Ngọc nằm trên giường, tính toán thời gian, thân phận tiểu thư nhà tư bản này của cô quả thực rất nguy hiểm.
Chuyến đi hải đảo này, cô không đi không được rồi.
Trước khi đi hải đảo tìm Cố Thiệu Uyên, cô còn một đống việc phải xử lý. Kiều Chấn Hoa đã sớm chuyển hết đồ đạc đáng tiền trong nhà đi, tạo ra cho Kiều Ngọc một cái vỏ bọc giả dối rằng gia đình đã bắt đầu sa sút.
Thực ra ông ta đã giấu hết những thứ đáng tiền vào trong kho ở nhà cũ.
Đã xuyên vào thân xác của nguyên chủ, Kiều Ngọc nhất định phải thay nguyên chủ trả thù gia đình kinh tởm này một trận ra trò.
Kiều Ngọc chợt nhớ ra, người mẹ đã qua đời của nguyên chủ có để lại cho cô một chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy thượng hạng, chiếc vòng tay này hai tháng trước bỗng nhiên biến mất.
Đã đọc nguyên tác nên Kiều Ngọc biết, chiếc vòng tay bị Kiều Hương trộm mất, còn mở ra không gian linh tuyền.
Thừa dịp Kiều Hương hiện tại vẫn chưa biết trong vòng tay có không gian, Kiều Ngọc nhất định phải đoạt lại cái bàn tay vàng này.
Mẹ kế Lưu Thục Hồng thấy trong phòng không có động tĩnh, tưởng Kiều Ngọc lại đang giở tính tiểu thư, bà ta che giấu sự mất kiên nhẫn trong đáy mắt, dịu giọng nói: “Tiểu Ngọc, con ra đây trước đã được không?”
Bà ta vừa dứt lời, cửa phòng đã được mở ra từ bên trong.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tinh xảo của Kiều Ngọc ló ra sau cánh cửa, cô nhìn mẹ kế Lưu Thục Hồng, khẽ nhướng mày.
“Tôi đồng ý đổi hôn.”
Vẻ mặt Lưu Thục Hồng vui mừng khôn xiết, bà ta vừa rồi còn tính nếu Kiều Ngọc không đồng ý thì có trói cũng phải trói người đưa đến nhà họ Cố, không ngờ lúc này Kiều Ngọc lại chịu nhả ra.
“Tiểu Ngọc, con nghĩ thông suốt được thì dì vui lắm! Con yên tâm, về phần của hồi môn, dì và cha con chắc chắn sẽ không để con chịu thiệt đâu!”
Kiều Ngọc cong môi cười: “Dì Lưu, đừng vội mừng sớm, muốn tôi đồng ý đổi hôn thì phải đáp ứng vài điều kiện của tôi đã.”
Nụ cười trên khóe miệng Lưu Thục Hồng cứng đờ, bà ta biết ngay con nhóc chết tiệt này sẽ không đồng ý dễ dàng như vậy mà.
Bà ta cố tỏ vẻ thân thiết nắm lấy tay Kiều Ngọc, định lấp liếʍ cho qua chuyện: “Con bé này, chúng ta là người một nhà, nói điều kiện thì xa lạ quá.”
Kiều Ngọc ghét bỏ rút tay mình về.
“Dì Lưu, bây giờ người bị cắm sừng là tôi, nói thế nào thì các người cũng nên bồi thường cho tôi chứ nhỉ?”
Lưu Thục Hồng thấy cô làm thật, lập tức sa sầm mặt mày.
Thôi bỏ đi, vì danh tiếng của con gái mình, bà ta vội vàng xuống lầu gọi Kiều Chấn Hoa ra thương lượng.
Kiều Chấn Hoa nghe thấy Kiều Ngọc muốn ra điều kiện, lông mày nhíu chặt lại.
“Mày rốt cuộc muốn làm gì? Tao bảo mày gả cho Cố Thiệu Uyên là muốn tốt cho mày. Đừng có mà không biết điều.”
Ông ta chẳng có tình cảm gì với đứa con gái này, từ nhỏ đã điêu ngoa tùy hứng, đều do vợ trước của ông ta chiều hư cả.