Chương 18: Đến hải đảo

Mắt bác gái sáng rực lên, thân thiết muốn tiến lên giúp Kiều Ngọc xách vali da nhỏ: “Hóa ra cháu chính là hôn thê của Cố đoàn trưởng à. Trông xinh xắn quá.”

“Không sao đâu ạ, cháu tự xách được.”

Kiều Ngọc chắn tay bác gái lại, mỉm cười nói: “Bác ơi, bác có thể dẫn cháu đi tìm anh ấy không?”

“Đương nhiên là được.”

Bác gái dẫn Kiều Ngọc rời khỏi bờ biển, đi vào bên trong hải đảo: “Cố đoàn trưởng giờ này chắc là đang dẫn đội huấn luyện, bác đưa cháu đi tìm cậu ấy nhé.”

Kiều Ngọc đi theo bác gái, thỉnh thoảng lại cảm nhận được ánh mắt lén lút đánh giá của bác gái và những người dân đảo đi ngang qua.

Mọi người vẫn khá tò mò về cô.

Bác gái không nhịn được tò mò nói: “Đúng rồi, mọi người đều gọi bác là thím Lý, cô gái, cháu lần này đến là để đăng ký kết hôn với Cố đoàn trưởng đúng không?”

“Vâng ạ.”

Kiều Ngọc cảm thấy thím Lý khá dễ nói chuyện, tướng mạo trông cũng hiền lành: “Cháu tên là Kiều Ngọc, thím Lý cứ gọi cháu là Tiểu Ngọc là được ạ.”

Thím Lý cười híp mắt khen cô: “Tên hay lắm!”

Đi theo thím Lý thêm một đoạn đường nữa, cuối cùng Kiều Ngọc cũng đến bãi biển nơi Cố Thiệu Uyên đang dẫn đội huấn luyện.

Còn chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng hô khẩu hiệu trầm ổn và đầy sức xuyên thấu của anh.

“Nghiêm!!”

Kiều Ngọc thấy họ đứng ngay ngắn thành bốn năm hàng, bóng dáng cao lớn của Cố Thiệu Uyên đứng ở hàng đầu tiên, nhìn thôi đã thấy đầy uy lực.

Cô cũng ngại không dám đi thẳng qua đó.

Thím Lý chỉ nghĩ là cô xấu hổ, nhìn cô đầy ẩn ý rồi nói: “Tiểu Ngọc, thím Lý đi gọi Cố đoàn trưởng qua đây giúp cháu.”

Thím Lý đi nhanh qua đó, không biết đã nói gì với Cố Thiệu Uyên.

Đôi mắt đen của Cố Thiệu Uyên hơi trầm xuống, nhìn về phía Kiều Ngọc, liền chạm phải đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời của cô.

Dưới tán cây xanh cách đó không xa, ánh nắng xuyên qua không khí mang theo hơi ẩm, rơi trên bóng dáng yểu điệu của Kiều Ngọc.

May mà trước khi xuống thuyền Kiều Ngọc đã bôi kem chống nắng lên mặt và cánh tay.

Nếu không cô có thể bị mặt trời giữa trưa trên hải đảo làm cho bong một lớp da.

Nhìn Cố Thiệu Uyên sải đôi chân dài đi về phía mình, cảm giác đầy áp lực, Kiều Ngọc không hiểu sao cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc.

Đợi khi Cố Thiệu Uyên đứng lại trước mặt mình, Kiều Ngọc phát hiện anh thật sự rất cao, cao hơn cô cả một cái đầu.

Cô một mét sáu lăm, anh ít nhất cũng phải một mét chín.

Da anh là màu mật ong khỏe khoắn do quanh năm rèn luyện phơi nắng mà thành, đường nét ngũ quan rắn rỏi, mày mắt thâm thúy, tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, đuôi mắt hơi nhếch lên nhưng không tỏ vẻ cợt nhả, ngược lại còn mang theo nét sắc bén dò xét.

Mặc trên người bộ quân trang thẳng tắp, vai rộng eo hẹp, vóc dáng cao lớn cường tráng, đường môi mím chặt.

Ấn tượng đầu tiên của Kiều Ngọc về anh khá hài lòng, may mà vị hôn phu này của cô trông rất đẹp trai, là một người đàn ông rắn rỏi.

Mạnh hơn tên đàn ông yếu nhớt Trương Dự kia nhiều.

“Anh chính là đoàn trưởng Cố Thiệu Uyên sao?”

Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng, Cố Thiệu Uyên mới hoàn hồn lại.

Vừa rồi Kiều Ngọc đang đánh giá anh, ánh mắt anh cũng đồng thời rơi trên người Kiều Ngọc.