Một sáng tỉnh dậy, Hứa Hạ phát hiện mình xuyên không, trở thành nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Nguyên chủ vốn có làn da trắng, gương mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, là cô g …
Một sáng tỉnh dậy, Hứa Hạ phát hiện mình xuyên không, trở thành nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Nguyên chủ vốn có làn da trắng, gương mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, là cô gái nổi bật nhất trong khu tập thể. Nhưng vì tính tình kiêu ngạo, cô nhất quyết tranh giành chồng của chị họ là một quân nhân. Cuối cùng, bị chị họ chà đạp đến thân bại danh liệt.
Hứa Hạ không muốn lặp lại kết cục thảm thương ấy. Cô chỉ mong được sống thoải mái, yên ổn qua ngày.
Trước tình thế nếu không kết hôn sẽ phải xuống nông thôn lao động, cô dứt khoát thu dọn hành lý, tìm đến hôn phu từ thuở nhỏ để kết hôn.
Vừa bước xuống tàu, nhìn thấy người đàn ông cao lớn, tuấn tú, dáng vẻ giống hệt trong tấm ảnh, Hứa Hạ ngượng ngùng tiến lại gần, giọng khẽ run:
“Đồng chí, anh chính là vị hôn phu trong ảnh của em đúng không?”
Sau khi cháu trai bỏ trốn không chịu cưới, Triệu Huy buộc phải đứng ra thay thế.
Nhìn tấm ảnh trong tay cô gái, anh mới nhận ra cháu mình đã cố ý gửi nhầm ảnh, khiến cô ấy nhận nhầm người.
Cô gái da trắng như tuyết, giọng nói mềm mại, ngọt ngào, khiến người ta không tự chủ được mà xiêu lòng. Triệu Huy không hiểu vì sao lại buột miệng đáp:
“Đúng, là anh.”
Sau khi kết hôn, Hứa Hạ quả thật được sống thoải mái như ý nguyện. Việc nhà, Triệu Huy gánh vác hết, tiền lương giao toàn bộ cho vợ, đi xa một chút cũng muốn cõng cô trên lưng.
Người đàn ông ấy cái gì cũng tốt, chỉ có điều... ban đêm dường như lúc nào cũng dư thừa sức lực.
Đến ngày đầy tháng của cặp song sinh, cháu trai của Triệu Huy trở về chúc mừng. Nhưng vừa nhìn thấy Hứa Hạ, cậu bỗng òa khóc:
“Không đúng! Bà nội không phải nói chú Huy đen và thô lắm sao? Con gái chú ấy chắc chắn cũng... hu hu...”
Còn chưa kịp nói hết câu, cậu đã bị người ta bịt miệng lôi đi.
Trên vai Hứa Hạ, một bàn tay ấm áp đặt xuống. Trong đáy mắt Triệu Huy dâng lên sự dịu dàng vô hạn:
“Hạ Hạ, con đói rồi.”