Chương 41

Chỉ có điều, người phụ nữ trong mơ thì ngây thơ và kỳ lạ hơn “Tào Hương Cầm” ngoài đời… ăn mặc cũng ít vải hơn, toát lên một sức hấp dẫn khó diễn tả.

Tới Cục Công an thành phố, anh còn phải gọi điện cho bà Tần Chi Tâm để giải thích lý do vắng mặt, tránh để bà mất mặt trước cô gái nhỏ.

Nhưng… tốt nhất đừng để “Tào Hương Cầm” biết, nhỡ làm cô gái nhỏ sợ thì phải làm sao đây?

Cố Văn Sơn lái chiếc xe jeep quay lại hướng vừa rồi, Thạch Chí Binh ngồi ở ghế sau, trợn mắt nhìn Lưu Tái.

“A a a— có ma kìa!” Lưu Tái đột nhiên hét lớn về phía sau xe, chỉ vào cây tùng chương cao hơn 30 mét, la lên: “Trên ngọn cây có người!”

Thạch Chí Binh thò đầu nhìn lại, chỉ thấy đỉnh cây tùng cao vυ"t, chẳng có ai cả. Nhưng dường như… dường như có một bông hoa màu trắng yêu dị đang nở?

Trên đỉnh cây tùng cao hơn 30 mét lại có hoa nở?

Anh ấy dụi mắt nhìn lại lần nữa, bông hoa yêu dị kia đã biến mất.

“Gào cái gì mà gào?” Thạch Chí Binh tưởng mình nhìn nhầm, thúc cùi chỏ vào bụng Lưu Tái rồi hung hăng nói: “Làm chuyện xấu xa, đến Cục thành phố thì mày đừng mong yên thân!”

Cùng lúc đó, tại huyện Vĩnh Thọ.

Nhà của Tào Hương Cầm.

Lục Kiến Bình từng được chỉ định hôn ước từ nhỏ với Tào Hương Cầm, trước đây thường cùng bố mẹ đến thăm nhà cô ta, nhưng sau khi thành đạt, đây là lần đầu tiên anh ta mang lễ vật đến.

Bây giờ anh ta đã không còn bộ dạng đeo kính gọng bạc, mặc đồ cán bộ, giày da đen, túi da bò như xưa, lễ độ mang theo hai chai rượu Bạch Vân Sơn và hai cây thuốc lá Vân Yên đưa cho bố của Tào Hương Cầm.

“Tôi không tính toán với các người chuyện cô ta bỏ trốn với gã đàn ông khác.”

Lục Kiến Bình vắt chân nói: “Nhưng có một chuyện, các người phải giúp tôi, sẽ không thiếu phần lợi cho các người đâu.”

... ...

***

Buổi trưa, ánh nắng mặt trời chiếu lên người thật ấm áp.

Tại nhà ăn điểm tập trung thanh niên trí thức ở thôn Yên Hà, vài ba thanh niên trí thức đã ăn trưa xong, người thì đọc sách, người thì nghỉ ngơi.

Người bị bùng hẹn ăn trưa là Hương Chi không những không giận, ngược lại còn hào hứng ôm hũ dầu mè, vừa ăn cháo hạt to vừa cười toe toét.

Đã nhìn thấy người thật rồi!

Quả nhiên là anh ta!

Vưu Tú thấy cô cười ngốc nghếch vô tư, còn đang bực bội vì vẻ mặt của Trâu Ổ lúc nãy. Nghe nói Cố Văn Sơn không thể ăn trưa với “Tào Hương Cầm”, Trâu Ổ liền như nhân vật mẹ chồng phản diện, suýt nữa thì vỗ tay hoan hô rồi.

Làm vậy để làm gì chứ, thật là, thấy con gái xinh đẹp không thể lấy chồng tốt là vui hay sao? Mẹ chồng tương lai người ta còn chưa nói gì, cô ta đã vênh mặt làm gì cơ chứ.

Vưu Tú tức đến nỗi không nuốt nổi cơm, nhớ lại trước đây mình cũng từng thích một nam thanh niên trí thức, nhưng lại bị người ngoài chế nhạo, châm chọc mỉa mai.

Vưu Tú hiếm khi mất khẩu vị, tức đến mức không muốn ăn gì nữa.

Hương Chi nhìn thấy, lén lấy bức ảnh của Cố Văn Sơn ra đặt trước bát cơm: “Để cô nhìn ảnh mà ăn cho ngon miệng nè?”

Vưu Tú ngừng đũa, bất lực nói: “Không cần đâu.”

Hương Chi vô thức đáp: “Nhìn anh ta không thấy ngon miệng à?”

Vưu Tú nhắm mắt lại: …

Cái con nhỏ trời đánh này làm cô ấy càng không ăn nổi nữa.