Chương 39

“Ngày mai ba đi hỏi thăm chút việc, con ở đây ngoan ngoãn nhé...”

Chỗ hải sản chất đống mấy trăm tệ là áp lực lớn, sớm bán sớm nhẹ gánh.

An Ức Tình hơi lo: “Con đi với ba.”

An Học Dân đã sợ đến mức cảnh giác: “Không được, ngoài trời nóng lắm, con chịu không nổi. Con mà có mệnh hệ gì, ba mẹ biết làm sao?”

An Ức Tình chu môi: “Được rồi, con nghe lời ba.”

“Tiểu Ngũ ngoan lắm.” Ông xoa mái tóc vàng khô của con, trong lòng tràn đầy quyết tâm, chỉ muốn kiếm nhiều tiền để bồi bổ cho con bé.

Sáng hôm sau, ăn xong cơm khoai với khoai tây xào, An Học Dân vội vã ra ngoài.

Trước khi đi, ông đưa cho cô lễ tân một tệ, nhờ mua bữa sáng và để mắt trông chừng con gái. Chị vốn rất thích cô bé xinh xắn này, lập tức đồng ý, còn đưa con bé theo mình.

An Ức Tình ngoan ngoãn, chẳng phải lo lắng gì.

Bữa sáng, cô được ăn một bát hoành thánh nhỏ, vỏ mỏng, bên trong là nhân thịt đầy đặn, rắc thêm dưa muối và tôm khô, màu sắc hương vị đủ cả, thơm đến chảy nước miếng. Nước dùng ngọt thanh, nhân thịt dai mềm, dư vị lưu luyến.

An Ức Tình vừa ăn vừa chép miệng thích thú. Đồ ngon luôn khiến tâm trạng tốt lên. Vài du khách rảnh rỗi ngồi trò chuyện ở sảnh, thấy có bé gái xinh đẹp liền kéo lại ngắm. Người xinh ăn uống cũng là một cảnh đẹp.

Cô lễ tân càng nhìn càng thích, không kìm được hỏi: “Tiểu Ngũ, chắc con giống mẹ nhỉ?”

An Học Dân vốn tướng mạo đoan chính, mày rậm mắt to nhưng An Ức Tình còn xinh hơn hẳn.

Cô bé uống cạn ngụm nước cuối cùng, mắt híp lại đầy mãn nguyện: “Vâng, mẹ con là đại mỹ nhân.”

Cô lễ tân tò mò: “Thế mẹ con nhìn trúng ba con ở điểm nào?”

Chỉ là hỏi cho vui, không có ý xấu.

Trong mắt An Ức Tình, An Học Dân là ông bố hoàn hảo, tấm lọc tình thân dày cả mét: “Ba con cao lớn oai phong, đẹp trai phong độ, khoan dung nhân hậu, chính trực đàng hoàng, cho phụ nữ cảm giác an toàn, lại còn có học thức.”

Cô vừa mở miệng là khen tới tấp, nói liên tu bất tận.

Cô lễ tân nghe mà bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Thật vậy sao? Đẹp trai phong độ? Sao chị không thấy? “Học thức?”

An Ức Tình vẫn say sưa: “Có ý tưởng, có chiều sâu, đại trí nhược ngu.”

Một vị khách nam ngồi bên không nhịn được xen vào: “Bé con, vậy con nói xem, chú và ba con ai đẹp trai, oai phong hơn?”

Ông ta cao lớn, rắn rỏi, mày rậm mắt sáng chuẩn mẫu đàn ông đẹp trai thời bấy giờ.

An Ức Tình ngẩng đầu liếc qua, môi hếch lên: “Đàn ông thật nông cạn.”

Người đàn ông: “...”

Mọi người đều phá ra cười: “Ha ha ha...”

Người đàn ông kia thì hơi buồn bực, mấy đứa trẻ bây giờ thẩm mỹ kém thật: “Bố cháu cũng là đàn ông đấy.”

An Ức Tình thấy anh ta đúng là ngốc, bảo người ta khen mình mà lại hạ thấp bố người ta, chuyện đó có khả năng sao? Ba tuổi cũng chẳng mắc bẫy đâu.

“Chú là phàm phu tục tử, còn bố cháu là thần tiên.”

Người đàn ông sững lại nói cái gì thế? Sao anh ta nghe chẳng hiểu: “Bố cháu là thần tiên?”

An Ức Tình đưa tay sờ lên khuôn mặt trắng nõn của mình: “Cháu có giống một tiểu tiên nữ xinh đẹp không?”

“Giống.” Chuyện này ai cũng phải thừa nhận, quả thật xinh xắn đáng yêu.

An Ức Tình hùng hồn: “Người sinh ra được tiểu tiên nữ thì tất nhiên là thần tiên rồi.”

Ủa... còn chơi vậy được hả? Không tài nào phản bác nổi, mọi người lại bật cười. Người đàn ông cố ý trêu cô bé: “Nếu cháu khen chú đẹp trai nhất, chú sẽ cho cháu mấy viên kẹo sữa.”

“Chỉ vài viên kẹo mà muốn mua chuộc cháu? Đừng đùa nữa.” An Ức Tình nghiêm trang từ chối, nắm chặt nắm tay nhỏ, rồi đổi giọng: “Trừ khi là cả một túi to.”

Người đàn ông: “...” Ê này, tôn nghiêm đâu?

Cô lễ tân lại cười khanh khách, con bé này đáng yêu thật. Người đàn ông này gia cảnh khá tốt, mặc áo sơ mi trắng vải tơ nhân tạo, mới đến chín phần, nhìn rất bảnh.

Anh ta lấy ra một túi kẹo sữa Đại Bạch Thố: “Được thôi, cháu phải khen thật lực, khen đến khi chú hài lòng, túi kẹo này sẽ thuộc về cháu.”

Người lớn mà, đều thích chọc trẻ con, giống như chọc mèo, chọc chó vậy.

An Ức Tình chẳng sợ, chớp chớp mắt rồi cất giọng ngọt ngào hát: “Chú cười lên thật đẹp, như hoa mùa xuân, thổi bay hết mọi muộn phiền... Chú cười lên thật đẹp, như nắng mùa xuân, cả thế giới đều rực rỡ như bức tranh...”

Giọng hát trong trẻo vang lên trong phòng, như suối nhỏ róc rách trên núi, khiến người nghe say mê. Giai điệu nhẹ nhàng, ca từ mộc mạc mà tươi sáng, đều rất đẹp.

“Có hay không?” An Ức Tình khá thích bài này.

Mọi người gật đầu lia lịa: “Hay lắm, hay lắm! Chưa từng nghe bài này bao giờ. Bé con, ai dạy cháu vậy?”

Là học trên mạng thôi, nghe vài lần là thuộc nhưng không thể nói vậy. An Ức Tình mỉm cười: “Cháu hát chơi thôi, chú thấy hài lòng chứ?”

“Hài lòng.” Đúng là tiểu quỷ lanh lợi, ăn nói giỏi, biết hát dỗ người, còn có gì mà cô bé này không biết?

Người đàn ông đưa cả túi kẹo cho cô nhưng An Ức Tình chỉ tiện tay lấy một nắm, bàn tay nhỏ xíu nên cũng không được bao nhiêu. Cô không lấy thêm, thời buổi này ai cũng khó khăn, kẹo sữa với người thường là món xa xỉ.

Mọi người càng có thiện cảm hơn đứa trẻ này có nhân cách tốt, không tham lam. Người đàn ông ấy cũng có một cô con gái đáng yêu, lòng mềm nhũn, lại lấy thêm một nắm kẹo lớn nhét vào túi áo của An Ức Tình.

“Bé con, hát thêm một bài nữa nhé?”

“Không được đâu.” An Ức Tình không muốn hát tiếp, mỉm cười: “Bố cháu nói, làm người phải khiêm tốn, dù cháu trông cực kỳ... nổi bật.”