Chương 36

Ông mặc quần áo, rửa mặt cho con thật sạch, chuẩn bị thêm hai bộ đồ và ít đồ dùng cá nhân bỏ vào gùi, kiểm tra kỹ mới yên tâm.

Ông để nửa số đồ ăn lại cho các con trai, nửa còn lại để mang đi đường, nước sôi nguội đựng trong bình quân dụng, tất cả cho vào gùi.

Cả ngày nay sẽ tiêu tốn trên đường, dọc đường không có đồ ăn. Người lớn còn chịu được, trẻ con thì không. An Học Dân gùi đồ nặng trĩu, ôm con gái đang ngủ say, bước nhanh ra khỏi nhà.

Ông vừa đi, một cánh cửa khẽ mở. Bà An nhìn bóng lưng con trai xa dần, khẽ thở dài.

Trời còn tối, đường vắng tanh, chẳng gặp ai, cả làng vẫn đang say ngủ. An Học Dân đảo mắt nhìn quanh, khẽ đánh thức con gái.

“Tiểu Ngũ ngoan, cho hết mấy thứ này vào bảo bối của con, vậy mới không bị hỏng.” Ông chỉ giữ lại cái bình nước bên ngoài.

An Ức Tình dụi mắt ngái ngủ, vung tay một cái là đồ đạc biến mất sạch, xong việc thì đầu lại gục xuống vai An Học Dân, tiếp tục ngủ. Ông đi bộ hơn một tiếng đến thị trấn, rồi từ trước cổng Ủy ban trấn Tân Tinh bắt xe lên huyện. Chuyến đầu tiên là 5 giờ rưỡi, ông chờ chưa đến mười phút thì xe buýt tới.

Xe vừa dừng, một đám người ào ào chen lên. Tuy chỉ có bốn chuyến một ngày nhưng chuyến nào cũng chật cứng. An Học Dân không chen, đợi mọi người lên hết mới bế con bước lên. Thấy ông bế trẻ con, có người chủ động nhường ghế, ông rất cảm kích.

Đường xóc, xe lắc lư nhưng An Ức Tình ngủ say suốt quãng đường, chẳng hề bị ảnh hưởng. Trẻ con thiếu ngủ, cũng đành chịu. Không biết đã ngủ bao lâu, bên tai bỗng vang tiếng động lớn, An Ức Tình giật mình run lên, tỉnh dậy: “Bố!”

“Đừng sợ, đừng sợ.” An Học Dân vỗ nhẹ lưng con, dịu giọng trấn an: "Chúng ta tới huyện rồi.”

Xuống xe, cô mới biết xe buýt vừa tránh một chiếc xe đạp bất ngờ lao ra, suýt đâm vào cột biển báo bên đường. May mà tay lái của tài xế vững, kịp thời né tránh. Có người mắng vài câu nhưng thấy đối phương tái mét, liên tục xin lỗi, lại nghe nói người nhà vừa đưa vào viện nên hoảng loạn mới xảy ra sự cố, mọi người cũng không nói thêm.

Lần đầu tới huyện, An Ức Tình tò mò nhìn quanh. Đây là bến xe, rộng cỡ một sân bóng, đậu hơn chục chiếc xe buýt.

Người ra kẻ vào, đông đúc náo nhiệt. Ra khỏi bến, nắng hè gay gắt rọi xuống, nóng đến mức mồ hôi chảy ướt lưng. An Học Dân đội mũ rơm, đặt con vào giỏ tre, phủ lên một tấm khăn lụa, che kín cả người. Đó là đồ của vợ ông, dùng khá tiện.

Trước cổng bến xe là con đường nhựa chạy theo hướng bắc – nam, hai làn xe, hai bên trồng toàn cây ngọc lan, đường sạch sẽ, người đi bộ cũng đông. Đây là trục chính của huyện, mọi tuyến xe buýt đều phải qua đây.

Phía tây có một con phố, hai bên là dãy cửa hàng, đi khoảng hai trăm mét là thấy tòa nhà ba tầng, người ra vào tấp nập.

An Ức Tình thấy một cây thập đỏ to: “Bố, kia là bệnh viện à?”

An Học Dân ít khi lên huyện nhưng cũng nắm rõ địa hình chính.

“Ừ, bệnh viện trung tâm huyện, tốt nhất đảo này đấy.”

An Ức Tình gật gù, hiểu ra vì sao chỗ này lại nhộn nhịp bến xe với bệnh viện mà. So với trấn Tân Tinh, huyện sôi động gấp trăm lần, đầy sức sống và hơi thở đời thường. Cô xoa bụng, tội nghiệp nói: “Bố, con đói rồi.”

Từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì.

An Học Dân quen đường, cõng con sang phố đối diện. Ở đây có cửa hàng cung tiêu, còn có nhà ăn quốc doanh được coi là nơi sầm uất nhất đảo.

Trước cửa nhà ăn đặt hai chõ đồ to, chõ trên cùng hơi nóng bốc nghi ngút, bên trong xếp đầy bánh bao, bánh màn thầu, bánh hoa cuốn, thơm lừng. Người xếp hàng mua bánh bao đông kín, đa phần là khách đường xa. An Học Dân đợi một lúc mới đến lượt, hơi ngập ngừng: “Lấy bốn cái bánh bao thịt.”

Ông đưa cả tiền và tem lương thực, An Ức Tình lúc này mới biết mua đồ còn phải có đủ loại tem tem thịt, tem gạo, tem vải...