Chương 7

Sáng sớm hôm sau.

Khi Mạnh Chi Chi tỉnh lại, cô vẫn còn hơi mơ màng, nhìn chiếc giường lộn xộn, lúc này cô mới nhớ ra tối qua mình không phải mơ.

Mà là sự thật đã động phòng hoa chúc.

Cô nhìn căn phòng cũ nát xung quanh, rồi đưa tay véo má mình: "Tôi xuyên không rồi!?"

"Vậy Minh Châu thì sao?"

Cô và Minh Châu gặp tai nạn xe trên đường nghỉ đông về nhà, vừa mở mắt ra cô đã xuyên đến những năm 70.

Không chỉ kết hôn, còn ngủ với một người đàn ông ngay tại chỗ.

Theo dòng ký ức ùa về, ánh mắt Mạnh Chi Chi cũng thay đổi, trong đầu cô có thêm những ký ức không thuộc về mình.

Cô đã xuyên sách.

Xuyên vào một cuốn truyện niên đại máu chó tên là "Tái giá theo quân làm mẹ kế", cô trở thành nữ phụ vật hi sinh.

Cô và kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ đến lớn Triệu Minh Châu, cùng gả vào nhà họ Chu, còn gả cho hai anh em nhà họ Chu.

Hai anh em này một người là nam chính, một người là nhân vật phản diện.

Thật không may, cô gả cho nhân vật phản diện – Chu Dã.

Xem ra người đêm qua cô ngủ cùng, chính là Chu Dã.

Mà Triệu Minh Châu gả cho nam chính – Chu Thiệp Xuyên.

Nhưng nữ chính không phải là họ, hai người họ đều là nữ phụ miễn phí đi kèm.

Tái giá làm mẹ kế mới là trọng điểm.

Sau khi cô và Triệu Minh Châu kết hôn, những người chồng lạnh lùng không mấy khi về nhà còn ghét bỏ họ, cùng với những đứa con nghịch ngợm không nghe lời, cũng chê bai họ không tốt, sẽ bị nữ chính là mẹ kế thu phục cho ngoan ngoãn.

Còn về phần cô và Triệu Minh Châu, đương nhiên là cả hai đều sớm nhận cơm hộp, cuối cùng phơi thây đầu đường.

Mạnh Chi Chi: "..."

Lạc đề rồi.

Cô bạn thân Triệu Minh Châu của cô có xuyên qua đây không?

Ở cổng nhà họ Chu, sáng sớm mẹ Chu đã nhìn thấy tờ giấy đặt trên bàn Bát Tiên.

Bà ngẩn người, quay sang lay cha Chu dậy: "Ông nó ơi, ông mau dậy đi, thằng cả với thằng hai đi rồi."

"Sao hôm qua chúng nó mới kết hôn mà hôm nay đã đi rồi?"

Cha Chu vốn ngủ muộn, hôm qua lại mệt cả ngày nên vẫn còn uể oải.

Nhưng nghe mẹ Chu nói vậy, ông lập tức tỉnh táo lại.

"Đi đâu cơ?"

"Thằng cả và thằng hai nói là đơn vị có nhiệm vụ khẩn cấp, chúng nó về đơn vị rồi."

Cha Chu nhận lấy tờ giấy, cúi đầu xem qua rồi nhanh chóng hiểu ra: "Đi thì đi thôi, làm quân nhân chẳng phải đều thân không tự chủ được sao."

Nói đến đây, ông nhìn vào câu cuối cùng trên tờ giấy, khuôn mặt già nua hơi ửng đỏ: "Thằng cả viết trong thư là vợ nó tối qua mệt lắm rồi, bảo chúng ta đừng gọi con bé dậy."

Mẹ Chu biến sắc, vẫn không tin.

Cha Chu đưa tờ giấy cho bà, mẹ Chu cũng biết vài chữ, khi nhìn thấy câu cuối cùng trên đó, bà liền mắng một tiếng: "Đồ hồ ly tinh!"

"Mới về có một ngày đã dụ dỗ thằng cả nói đỡ cho nó."

Cha Chu nghe không lọt tai, trừng mắt: "Đó là thằng cả thương vợ."

"Năm đó tôi cũng thương bà như vậy còn gì?"

Vốn dĩ mẹ Chu còn hơi tức giận, giận con trai cưới vợ quên mẹ, nhưng nghe chồng mình nói vậy, mặt bà đỏ lên, đưa tay đẩy ông một cái.

Bà ngẩng đầu cẩn thận nhìn xung quanh, thấy cô con gái út và cậu con trai út vẫn còn ngủ trên giường, không nghe thấy gì.

Bà nhất thời thở phào nhẹ nhõm, vỗ một cái vào lưng chồng: "Nói bậy bạ gì thế? Đừng để bọn trẻ nghe thấy, già rồi mà không biết xấu hổ!"

Nhưng bị cha Chu xen vào như vậy, cuối cùng bà cũng không còn tức giận như trước nữa.

"Thằng cả đã nói vợ nó mệt rồi, vậy thì cứ để nó nghỉ ngơi thêm đi." Giọng mẹ Chu hiếm khi ôn hòa.

"Đợi nó ngủ dậy rồi tính sau."

"Dù sao thì cũng là vì nhà họ Chu chúng ta nối dõi tông đường."

Chỉ là lần chờ này kéo dài từ sáu giờ, đến bảy giờ, rồi bảy rưỡi. Người đi làm và đi học đều phải ăn sáng mới đi được.

Lần này thì hay rồi, không đợi được nữa, mọi người nhao nhao chạy ra ngoài.

"Mẹ, mẹ giúp con dạy dỗ hai chị dâu của con cho tốt vào, có đời nào con dâu ngày đầu tiên về nhà chồng lại không làm bữa sáng cho cả nhà không."