Chương 30

Trong phòng, Mạnh Chi Chi đâu biết người bên ngoài đang trông chờ cô nấu cơm, cô đang mải kiểm kê "quỹ đen" của mình. Buổi sáng lừa được một trăm đồng nóng hổi, cô không động đến một xu.

Dưới gối còn ép hai mươi ba đồng tám hào, cộng thêm một xấp phiếu lương thực và phiếu công nghiệp. Rõ ràng, đây là do ông chồng hờ của cô để lại cho vợ trước khi đi.

Trong số phiếu này, phiếu công nghiệp là nhiều nhất, phiếu lương thực thì ở đâu cũng hiếm. Nhưng may là ở đơn vị bộ đội cũng không phải không kiếm được, còn mấy phiếu công nghiệp này cũng là do đơn vị phát.

Cũng là chút tâm tư riêng của Chu Thiệp Xuyên, không giao nộp hết số phiếu công nghiệp và phiếu lương thực này cho mẹ già.

Mạnh Chi Chi phân loại phiếu lương thực và phiếu công nghiệp, phiếu lương thực tổng cộng có tám cân, hơn nữa đều là phiếu lương thực toàn quốc quý hiếm.

Phiếu công nghiệp có phiếu xà phòng, phiếu khăn mặt, phiếu giày vải, phiếu chậu tráng men, còn có hai phiếu kem dưỡng da Tuyết Hoa.

Thật thần kỳ.

Mạnh Chi Chi lật đi lật lại mấy tấm phiếu công nghiệp ngắm nghía, lẩm bẩm: "Hóa ra đây chính là dấu ấn của thời đại."

Đối với thế hệ 10x, mấy cái phiếu công nghiệp này toàn là đồ trong truyền thuyết.

Cô chỉ nghe ông nội kể lại, không ngờ bản thân cũng xuyên đến thời đại này. Có cảm giác như được quay ngược thời gian vậy.

Hơn nữa Mạnh Chi Chi cực kỳ cần phiếu khăn mặt và phiếu chậu tráng men, vì sáng nay ngủ dậy cô phát hiện cả nhà đông người như thế mà dùng chung một cái chậu tráng men!

Vừa rửa mặt vừa rửa chân!

Mạnh Chi Chi không thể chấp nhận nổi.

Nhất định phải đi mua một cái chậu sạch sẽ để rửa mặt, tốt nhất là mua thêm một cái chậu nữa để rửa mông.

Cô tuyệt đối không dùng chung chậu với người khác!

Chịu không nổi, thật sự chịu không nổi!

Kiểm kê phiếu xong, cô lại đếm tiền, tổng tài sản cộng lại là một trăm hai mươi ba đồng tám hào, đây là tất cả vốn liếng của cô.

Cũng là cái giá cao cô bán mình mà có được.

Không có số tiền và phiếu này, Mạnh Chi Chi dám chắc mình nửa bước khó đi ở thời đại này.

Cô cất kỹ tiền đi, nhét vào chỗ kín trong người. Còn để ở nhà ư, cô tuyệt đối không yên tâm!

"Không biết Minh Châu bên kia có bao nhiêu tiền nhỉ?"

Phòng phía tây bên cạnh, Triệu Minh Châu cũng đang kiểm kê tài sản, không thể không nói Chu Thiệp Xuyên và Chu Dã đúng là anh em ruột, ngay cả cách xử sự cũng y hệt nhau.

Chu Dã trước khi đi cũng để lại toàn bộ số tiền còn dư trên người xuống dưới gối.

Dưới gối Triệu Minh Châu có mười bảy đồng, cộng thêm một trăm đồng lừa được, tổng cộng là một trăm mười bảy đồng.

Còn về hai trăm đồng tiền sính lễ lúc trước, cô thật sự không có chút ấn tượng nào.

Đoán chừng là do cha mẹ nguyên chủ giữ lại, hoặc là có lý do nào khác?

Triệu Minh Châu không có ký ức, cũng không đoán được tình hình, chỉ có thể từ từ sống rồi sẽ biết. Cô còn hơi không cam tâm, lục tung cả hòm xiểng tủ kệ lên, nhưng một xu cũng không có.

Nghèo đến mức chuột chui vào cũng phải chửi thề nhổ nước bọt rồi đi ra.

Đúng là nghèo rớt mồng tơi.

Triệu Minh Châu thở dài, lúc này mới nhét hết hơn một trăm đồng vào trong ngực áo, định tìm cơ hội thích hợp đưa hết cho Mạnh Chi Chi.

Hết cách rồi, ai bảo đầu óc Mạnh Chi Chi tốt hơn cô chứ.

Hai người vừa thu dọn xong, còn đang nghĩ cách tìm cơ hội gặp mặt bàn bạc.

Dù sao thân phận đang là kẻ thù không đội trời chung, không tiện chạm mặt.

Kết quả, đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh.

Bên ngoài truyền đến tiếng la ó ầm ĩ: "Nấu cơm, nấu cơm, nhà ai có con dâu mới về ngày đầu tiên mà không nấu cơm không hả, định chờ bà mẹ chồng này nấu cơm hầu hạ các cô chắc?"