Chương 6: Giang Tú Tú (3)

Bùi Hành Chi: “Anh hai Giang, mong anh hiểu rõ một chút: Bùi Hành Chi tôi, là người bị hại. Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng có bất kỳ tình cảm nào với Giang Tú Tú.”

Giọng nói của anh trầm thấp mà mạnh mẽ: “Từ xưa đến nay, chưa từng nghe người bị hại lại phải chịu trách nhiệm với người gây rối.”

Trên mặt anh không giấu được vẻ mỉa mai, khiến Giang Võ tức điên. Ở thôn Thanh Hà, hắn ta chưa từng bị ai làm mất mặt như vậy. Hôm nay, hết lần này đến lần khác bị Bùi Hành Chi phản bác, huyết áp hắn ta như muốn bốc lên tận đầu, gân xanh nổi đầy trán: “Bùi Hành Chi, cậu đây là không chịu cưới em gái tôi phải không?!”

Bùi Hành Chi chẳng hề sợ. Tuy nhà họ Giang có tiếng nói trong thôn, nhưng cũng không đến mức độc quyền: “Không có chuyện đó, thì lấy đâu ra chuyện cưới xin?”

Gương mặt Giang Võ vặn vẹo tức giận, trừng mắt nhìn anh: “Đừng tưởng không ai trị được cậu. Cậu đừng quên thân phận của mình!”

Nghe hắn ta đem thân phận mình ra uy hϊếp, ánh mắt Bùi Hành Chi lập tức lạnh như băng. Anh biết thân thế mình là điều nhạy cảm, nhưng suốt đời này, thứ anh ghét nhất chính là bị uy hϊếp.

Thân thế có thể mang đến phiền phức, nhưng tuyệt đối không phải nhược điểm của anh.

Muốn lấy điều đó ra để ép buộc anh? Vậy thì chỉ có chuốc lấy thất bại.

Bùi Hành Chi nhàn nhạt nói: “Anh cứ thử xem.” Nói rồi xoay người bỏ đi.

Thái độ khinh thường ấy khiến Giang Võ giận điên, vài bước lao tới túm cổ áo Bùi Hành Chi, ghé sát tai cảnh cáo: “Bùi Hành Chi, đừng có mà kiêu ngạo! Nể mặt em gái tôi, hôm nay tôi không động tay động chân. Nhưng nếu cậu tối nay không đến, thì sau này đừng hòng rời khỏi vùng quê này!”

Nói xong, hắn ta hung hăng buông tay ra, kéo theo Giang Tú Tú đang khóc không thành tiếng rời đi.

Bùi Hành Chi vẫn điềm tĩnh, chỉnh lại quần áo ngay ngắn rồi quay về viện thanh niên trí thức. Đối mặt với sự quan tâm của mọi người, anh chỉ mỉm cười cảm ơn, không lộ ra chút khác thường nào.

Ăn nốt miếng màn thầu cuối cùng, anh lấy tay vốc một ngụm nước suối trong vắt uống vào.

Thật kỳ lạ- nước trong núi ngọt là thế, vậy mà sao có người lại khiến người ta buồn nôn đến thế?

Giữa núi rừng yên tĩnh, một giọng nữ trong trẻo bỗng vang lên: “Ê, anh là Bùi Hành Chi phải không?”

Bùi Hành Chi giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động.

Trên đầu nguồn con suối nhỏ, từ sau bụi cây rậm rạp bước ra một cô gái cõng giỏ tre trên lưng. Cô mặc áo sơ mi mỏng màu hồng nhạt, quần đen rộng thùng thình. Khuôn mặt tròn trịa, trắng mịn như phấn, đôi mắt to tròn linh động, má phúng phính như trẻ con. Nhìn tổng thể, cô giống hệt một quả đào mật căng mọng vừa chín tới.

Cô gái không thuộc kiểu dáng người mảnh mai, tay chân và vóc người đều tròn trịa. Nhưng nhờ tỷ lệ cơ thể hài hòa, vòng eo vẫn lộ rõ đường cong duyên dáng.

Tay cô cầm một cành cây thẳng tắp, đi tới đâu là hoa cỏ bị quét sạch đến đó, cứ như một vị tướng cầm kiếm quét trận. Bùi Hành Chi quan sát cô một lúc, phát hiện cỏ dại cao đến đầu gối bên cạnh cô đều bị đánh gục.

Tay còn lại của cô thì đang mò mẫm trong túi quần, thỉnh thoảng đưa lên miệng nhét vào thứ gì đó đỏ đỏ- chắc là quả dại hái được trên núi. Động tác của cô thuần thục vô cùng, tay không ngừng di chuyển giữa túi quần và miệng. Lúc dừng lại ở mép ruộng phía trên chỗ Bùi Hành Chi đang ngồi, cô chớp mắt, đánh giá anh từ đầu đến chân mà không chút ngại ngùng.