Chương 5: Giang Tú Tú (2)

Nghĩ đến chuyện xảy ra sáng nay, khóe môi anh khẽ nhếch lên đầy mỉa mai, ánh mắt lại càng thêm lạnh lẽo.

Sáng nay, Giang Tú Tú đến đội thanh niên trí thức, nói muốn nói chuyện với anh một lát.

Lần này cô ta khôn hơn, không dám đến một mình mà dẫn theo anh hai của cô ta là Giang Võ.

Bùi Hành Chi đã sớm chán ghét Giang Tú Tú đến cực điểm. Trước kia anh sống rất khiêm tốn ở thôn Thanh Hà, ai ngờ Giang Tú Tú lại như phát điên, đột nhiên vứt bỏ Hà Ngạn rồi chuyển sang theo đuổi anh.

Kết quả là xảy ra vụ ẩu đả giữa Hà Ngạn và anh, khiến chuyện ầm ĩ khắp nơi, bao công sức giữ gìn sự kín đáo của anh trước đây coi như đổ sông đổ biển.

Bùi Hành Chi biết rõ Giang Tú Tú tìm đến mình là vì chuyện gì, nhưng anh chẳng hề muốn gặp người nhà họ Giang.

Có điều, anh cũng rất tò mò chuyện Hà Ngạn rốt cuộc biết được thân thế của mình từ đâu?

Bùi Hành Chi biết Hà Ngạn có quan hệ rất thân thiết với con trai đội trưởng, cũng chính là Giang Võ, anh hai của Giang Tú Tú. Nay Giang Võ cũng có mặt, anh muốn thăm dò khẩu khí của hắn một chút.

Kết quả chưa kịp mở miệng, Giang Võ đã tự mình khai trước, thì ra là chính hắn nói cho Hà Ngạn biết!

Mà Giang Võ lại nghe được từ Giang Tú Tú.

Bùi Hành Chi còn nhớ rõ lúc đó Giang Tú Tú né tránh ánh mắt, không dám đối diện với anh.

Còn Giang Võ lại thản nhiên cười, nói: “Cậu cũng đừng trách tôi. Sau này cậu cưới em gái tôi, chúng ta thành người một nhà, nếu có chỉ tiêu sinh viên thì chắc chắn là của cậu.”

Giang Tú Tú xấu hổ đến mức muốn độn thổ, vội vàng lên tiếng: “Hai hai, anh nói bậy bạ gì thế!”

Rồi quay sang Bùi Hành Chi: “Anh Hành Chi, anh đừng nghe anh hai em.”

Giang Võ liền bực bội nói: “Anh nói bậy gì chứ? Chuyện em với Bùi Hành Chi ai trong vùng này chẳng biết. Em mất sạch danh tiếng rồi, cậu ta không cưới em thì ai cưới nổi?”

Giang Tú Tú: “Ai ya! Em với anh Hành Chi đâu đến mức đó. Mọi người nói linh tinh thôi, em không thèm quan tâm. Thanh giả tự thanh mà!”

Cô ta vừa nói, vừa liếc nhìn Bùi Hành Chi với vẻ thấp thỏm.

Nhưng anh đã bị hai anh em nhà này làm cho bật cười vì tức giận: “Anh hai Giang nói đùa rồi. Tôi với Giang Tú Tú không có quan hệ gì hết. Tất cả chỉ là lời đồn vô căn cứ. Mong anh đừng để tâm.”

Giang Võ: “Không được! Chính vì cậu, em tôi mới mất danh tiếng. Cậu phải có trách nhiệm!”

Gương mặt Bùi Hành Chi lạnh hẳn đi.

Giang Võ: “Hơn nữa, trước khi tới đây, cha tôi cũng dặn là mời cậu tối nay về nhà ăn cơm, tiện thể bàn luôn chuyện hôn nhân của cậu và Tú Tú.”

Giang Tú Tú thấy ánh mắt Bùi Hành Chi càng lúc càng lạnh lẽo, bắt đầu hoảng sợ, vội cản lại: “Anh hai, đừng nói nữa! Hôn nhân gì chứ, sao em không biết?”

Giang Võ hất tay em gái ra, cáu kỉnh: “Còn không phải do em đấy à? Con gái con đứa, mỗi ngày chạy sang đội thanh niên trí thức, lại gây ra đủ thứ chuyện, cha mẹ tức đến mất mặt. Nhưng em là con gái nhà họ Giang, cha mẹ thương em, mới bảo anh đến mời Bùi Hành Chi về ăn cơm.”

Giang Tú Tú gần như muốn khóc, thấy ánh mắt chế giễu trong mắt Bùi Hành Chi ngày càng rõ, lòng cô ta rối loạn, chỉ mong anh hai mình đừng thêm phiền nữa: “Anh hai, anh về trước đi. Chuyện của em, em tự giải quyết.”