Chương 41: Khoe Ân Ái (3)

Trước mắt là một cái ổ chưa đến nửa mét, bên trong còn dính nhiều lông và tơ nhỏ.

Bùi Hành Chi chú ý thấy trong đám lông ấy có loại màu nâu nhạt, cũng có lông màu vàng điểm chấm, trong lòng thoáng hiện ra một suy đoán, thế là bắt đầu lật tìm khắp bụi sậy.

Mạnh Vãn Thu đi phía sau, lo lắng nói: “Đừng tìm nữa, vịt trời ranh lắm, giờ chắc chạy xa rồi. Cẩn thận đạp trúng rắn đấy.”

Bùi Hành Chi: “Tìm được rồi.”

Mạnh Vãn Thu chưa hiểu anh tìm thấy gì, đi đến mới phát hiện: “Tìm được cái gì…”, “Á! Trứng vịt!!”

Trước mặt Bùi Hành Chi, hơn chục quả trứng vịt trời vỏ xanh xếp thành một đống, trông cực kỳ hấp dẫn.

Mạnh Vãn Thu mở to mắt, giọng mang theo sự sùng bái không giấu nổi: “Anh phát hiện thế nào hay vậy?”

Bùi Hành Chi đưa nắm tay lên môi, che đi khóe miệng đang cong lên: “Không có gì. Anh để ý màu lông trong ổ khác nhau. Lông vịt trống và vịt mái khác màu. Nếu là một cặp trống – mái thì rất có thể đang trong thời kỳ đẻ trứng.”

Bùi Hành Chi: “Anh thử tìm quanh đây, không ngờ lại thật sự thấy.”

Nghe xong phân tích của Bùi Hành Chi, Mạnh Vãn Thu càng thêm khâm phục. Mấy chi tiết đó cô hoàn toàn chẳng để ý.

Ánh mắt sùng bái của cô khiến Bùi Hành Chi hưởng thụ vô cùng, cuối cùng cũng tìm lại chút tự tin trước mặt cô.

Sau đó, anh còn dùng đèn pin dạy cô cách phân biệt trứng đã thụ tinh với chưa thụ tinh. Hai người giữ lại trứng có phôi, chỉ mang về những quả chưa thụ tinh.

Tất nhiên, trước đó anh còn tiện thể giải thích thế nào là trứng thụ tinh, trứng hình thành ra sao, thậm chí lan sang chuyện con người được sinh ra như thế nào.

Một mạch giải thích từ noãn bào của người, đến tϊиɧ ŧяùиɠ – trứng – tế bào… nói đến lúc hai người về đến nhà cũng chưa xong. Thật ra nếu nói hết thì nói một tháng cũng chưa hết.

Nhưng chính đêm hôm đó đã mở ra cho Mạnh Vãn Thu một cánh cửa mới. Từ một người xuyên không, rồi trở thành cô gái nông thôn những năm bảy mươi chưa từng đi học — cô bắt đầu nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác.

Còn Bùi Hành Chi thì choáng váng trước tốc độ tiếp thu kiến thức của cô, và nhận ra giữa họ… có lẽ còn có một khả năng khác nữa.

Sáng nay, vào lúc tám giờ, khi Mạnh Vãn Thu mơ mơ màng màng tỉnh dậy từ trong giấc ngủ, cô không biết có phải do trước kia luyện công để lại di chứng hay không, mà dạo này luôn có cảm giác ngủ không đủ.

Rõ ràng mỗi ngày cô đi ngủ rất sớm, thế mà vẫn dậy muộn hơn mọi người trong nhà, ngay cả thằng nhóc Tráng Tráng cũng đã chạy ra ngoài chơi rồi.

Cô mặc quần áo chỉnh tề ra cửa, trong nhà ngoài bà nội ra thì những người khác đều đã đi làm.

Nhà bà nội ở gian phòng bên phải, giữa là nhà chính, bên trái là phòng của cha mẹ Mạnh.

Phòng của cô và Bùi Hành Chi nằm sát bên phòng bà nội, đối diện là nơi ở của vợ chồng Mạnh Diên Xuân và con trai họ.

Mạnh Vãn Thu đi qua phòng bà nội xem thử, thấy bà đang khâu đế giày.

Một năm bốn mùa, người trong nhà đều làm việc ngoài đồng, giày mòn rất nhanh.

Những ngày mưa không ra đồng, mẹ Mạnh và Đổng Hàm Vận đều tranh thủ ngồi vá giày.