Chương 40: Khoe Ân Ái (1)

Đã dẫn vợ thì dĩ nhiên thành một đội, ví dụ như Bùi nào đó và Mạnh nào đó. Còn Bì Cảnh Hiên thì đi với Lưu Ái Dân.

Hai người, một cầm đèn pin, một cầm giỏ tre, rồi tản ra.

Bùi Hành Chi và Mạnh Vãn Thu cũng chọn một hướng. Anh cầm đèn đi phía trước, sợ cô giẫm phải rắn. Mạnh Vãn Thu túm lấy vạt áo anh, xách giỏ tre đi theo phía sau.

Phía họ đi tới là một khu lau sậy, xung quanh là ruộng nước, bờ ruộng đầy cỏ dại và rất nhiều cóc ghẻ.

Bùi Hành Chi thấy thì làm như không thấy, còn Mạnh Vãn Thu thì khác — vì đang mang ủng đi mưa, nên cứ thấy con nào trên đường là cô lại ngứa chân đá nó xuống ruộng.

Bùi Hành Chi: “……”

Luôn có cảm giác mấy con cóc đó biết nói, mà chắc chắn sẽ chửi rất tục.

(Cóc: Anh em hiểu tui.)

Mạnh Vãn Thu bất ngờ kéo Bùi Hành Chi, chỉ về đám ruộng bên trái: “Đợi đã, em thấy rồi.”

Nghe vậy, Bùi Hành Chi hơi căng thẳng xen lẫn phấn khích, nhìn sang trái — quả nhiên thấy một con lươn to cỡ ngón tay cái nằm cạnh một bụi lúa.

Bị ánh đèn chiếu vào mà nó chẳng nhúc nhích, yên lặng nằm trong nước.

Bùi Hành Chi nói: “Để tôi.”

Mạnh Vãn Thu gật đầu thản nhiên, nhận đèn pin rồi chiếu giúp anh. Bùi Hành Chi bước nhẹ tới gần, vì con này ở rất gần bờ nên không cần xuống nước cũng bắt được.

Tay vừa chạm lên mặt nước, Bùi Hành Chi liền nín thở.

Trước khi đến đây anh đã học cách bắt lươn với Mạnh Diên Xuân rồi, phải dùng ba ngón giữa.

Ngón giữa ở trên, ngón trỏ và ngón đeo nhẫn ở dưới, kẹp con lươn nằm ngang giữa khoảng trống của lòng bàn tay, kẹp chặt, không được buông.

Chỉ là… lý thuyết và thực hành xưa nay luôn là hai chuyện khác nhau.

Tay Bùi Hành Chi vừa thò xuống nước, lập tức dùng động tác chuẩn để kẹp con lươn.

Khoảnh khắc đó anh cảm nhận rõ lớp da trơn nhớt của nó. Thế nhưng diễn biến tiếp theo lại khiến anh trở tay không kịp.

Con lươn vùng ra, còn quấy đυ.c cả mặt nước rồi biến mất khỏi tầm nhìn của họ.

Bùi Hành Chi: “…”

Mạnh Vãn Thu: “…”

Giữ nguyên tư thế ban nãy, Bùi Hành Chi vẫn chưa kịp hoàn hồn. Rõ ràng anh dùng động tác chuẩn để bắt lươn, vậy mà nó vẫn thoát.

Đứng dậy, đối diện Mạnh Vãn Thu, anh mặt không cảm xúc giải thích: “Lần đầu, động tác chưa thuần thục.”

Mạnh Vãn Thu không cười anh, cô cũng cho rằng chỉ là sự cố thôi.

Lần đầu mà, người mới sai là chuyện bình thường.

Nhưng chính Bùi Hành Chi đã tự tay phá vỡ suy nghĩ đó.

Lần hai, lần ba, lần bốn… đến lần thứ mười con lươn chạy mất, Mạnh Vãn Thu rốt cuộc không nhịn được nữa: “Để lần tới em làm đi.”

Bùi Hành Chi cúi đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhận lấy giỏ tre trong tay cô. Ngay cả mấy sợi tóc trên đầu anh cũng trông ủ rũ — liên tiếp thất bại như vậy, chắc đả kích anh không nhẹ.

Thế nhưng trong mắt Mạnh Vãn Thu, dáng vẻ đó lại có chút đáng yêu. Cô không nhịn được đưa tay xoa đầu anh: “Đừng để ý, ai cũng có điểm không giỏi mà.”

Bùi Hành Chi ngước mắt nhìn cô, cảm xúc trong đáy mắt hơi phức tạp.

Mạnh Vãn Thu không hiểu ý anh, hai người tiếp tục tìm lươn. Đang đúng mùa lươn xuất hiện, nên đi vài bước đã gặp hai con.

Cô đưa đèn pin cho anh, lần này vị trí hơi xa, cô phải xuống ruộng.

Bùi Hành Chi im lặng làm "trợ thủ", trong lòng đoán xem cô có bắt được không. Trước đó hai người nói chuyện, cả hai đều là người mới.