Lúc ấy, một giọng nói vang lên sau lưng làm cả hai khựng lại: “Các anh tính đi bắt lươn?”
Bùi Hành Chi quay đầu, thấy Mạnh Vãn Thu đứng ngay sau, chỉ cách vài bước chân mà anh không hề hay biết.
Anh và Mạnh Diên Xuân liếc nhau, trong lòng đều hiểu — không phải không muốn dẫn cô đi, chỉ là đám đi lần này toàn đàn ông, sợ cô gái đi cùng sẽ bất tiện, lại thành chuyện để người ta bàn ra tán vào.
Còn đang loay hoay nghĩ cách từ chối thì Mạnh Vãn Thu đã lên tiếng, giọng rất dứt khoát: “Em muốn đi.”
Mạnh Diên Xuân khẽ thở dài, liếc nhìn Bùi Hành Chi như bảo:
Cô gái nhà ai, người đó lo.Bùi Hành Chi ho nhẹ, xoay người lại, giọng dịu xuống: “Không phải không cho em đi, chỉ là lần này toàn đàn ông. Em đi theo, nhỡ đâu bất tiện…”
Mạnh Vãn Thu lập tức nhíu mày, không vui: “Có gì mà bất tiện? Chẳng phải đi bắt lươn thôi à, đâu phải tắm rửa gì. Mà dù có tắm, em cũng đâu có nhìn trộm ai.”
Bùi Hành Chi nghẹn lời. Anh được dạy dỗ đàng hoàng, tin vào bình đẳng nam nữ, nhưng ở quê, chuyện đàn ông đàn bà đi cùng ban đêm vẫn là chuyện nhạy cảm. Anh thì không ngại, nhưng sợ miệng đời làm tổn thương cô.
Cả hai không ai nói gì, Mạnh Vãn Thu càng nghĩ càng thấy tủi thân. Chẳng phải kết hôn rồi là có thể muốn đi đâu thì đi sao? Vậy mà anh không cho cô theo. Mắt cô đỏ hoe, ánh nhìn vừa trách móc vừa buồn bã.
Bùi Hành Chi hoảng lên. Dù sống chung chưa lâu, nhưng anh biết Mạnh Vãn Thu không phải kiểu dễ khóc. Vậy mà giờ đây, cô lại ướt mắt vì anh – lòng anh rối như tơ vò, tay chân luống cuống.
Anh liền đưa tay ôm vai cô, vụng về dỗ dành.
Mạnh Diên Xuân đứng bên, nhìn thấy muội tử lần đầu tiên bị chọc khóc mà lòng như thắt lại. Mạnh Vãn Thu từ nhỏ cứng đầu, mấy khi rơi nước mắt. Vậy mà giờ chỉ vì một chuyện nhỏ xíu, cô lại uất ức đến thế.
Anh thở dài, giọng dỗ ngọt y như lúc cô còn bé: “Được rồi Tiểu Vãn, đừng khóc nữa. Anh cả dắt em đi, xem thử thằng nào dám nói này nói nọ! Nhưng mà nín lẹ đi, không lát nữa chị dâu thấy, Anh cả em toi đời mất.”
Mạnh Vãn Thu nghe xong liền bật cười. Thật ra cô chỉ uất lúc đầu, sau thì cố ý làm quá lên một chút.
Trải qua đời trước, Mạnh Vãn Thu hiểu rõ — nước mắt là thứ vô dụng nhất nếu rơi không đúng người. Nhưng trong vòng tay người thương, nó lại có tác dụng không ngờ.
Kiếp này được thương yêu, cô cũng học cách yếu mềm một chút.
Bùi Hành Chi thấy cô cười rồi mới thở phào, nhưng lúc này mới để ý — dáng hai người thật thân mật. Cô tựa đầu vào ngực anh, anh thì ôm lấy vai cô, mũi khẽ chạm tai cô.
Hơi thở ấm áp phả nhẹ bên tai khiến toàn thân cô khẽ run lên, chân mềm nhũn, dựa hẳn vào người anh.
Bùi Hành Chi cảm nhận được, lòng khẽ động. Anh biết tai là điểm nhạy cảm của cô. Đã mấy đêm nằm chung, anh dần quen ôm cô ngủ, sáng ra thấy cô cong người trong chăn, cũng không còn quá bối rối, chỉ lặng lẽ kéo chăn đắp kín cho cô thêm lần nữa.
Nhưng giữa ban ngày mà gần gũi như thế này thì đúng là lần đầu.
Anh lặng lẽ dịch ra xa một chút, để cô có thời gian ổn định lại. Khi thấy cô bình tĩnh hơn, anh mới nhẹ buông vai cô ra.