Việc này khiến cô ta sợ hãi không thôi. Kiếp trước, Bùi Hành Chi rời khỏi thôn Thanh Hà sau khi thi đậu đại học, sao giờ lại định rời đi ngay lúc này?
Giang Tú Tú không muốn Bùi Hành Chi rời đi. Nếu quỹ đạo số phận của anh đã bắt đầu thay đổi, liệu anh có còn thành công như kiếp trước?
Dù không muốn anh rời thôn Thanh Hà, nhưng cô ta cũng không ngu đến mức bảo cha mình trực tiếp đi cầu xin anh. Những lời đồn ngoài kia, người có đầu óc đều sẽ không tin, vì vậy cô ta cũng không vội vàng đi giải thích với Bùi Hành Chi.
Chỉ là... người được chọn vì sao lại trở thành Hà Ngạn? Việc này khiến cô ta trăm lần nghĩ cũng không ra.
Chẳng lẽ, Hà Ngạn cũng trọng sinh? Ý nghĩ ấy chợt lóe lên khiến cô ta rùng mình.
Không, không thể nào! Nếu Hà Ngạn cũng trọng sinh, nhất định sẽ tìm đến cô ta. Dù sao thì dưới ảnh hưởng của cô ta, rất nhiều chuyện đã thay đổi. Chỉ cần tra xét một chút là sẽ biết ngay do cô ta mà ra.
Cho nên, Hà Ngạn không thể trọng sinh.
Kiếp trước, Hà Ngạn là chồng trước của cô ta. Cô ta nhớ rất rõ, gia đình Hà Ngạn khi ấy đã gả em gái hắn cho một lãnh đạo già, rồi nhờ quan hệ ấy mà đưa Hà Ngạn trở lại.
Lúc đó, cô ta và Hà Ngạn đã đăng ký kết hôn. Hà Ngạn không bỏ rơi cô ta, còn đưa cô ta về thành phố.
Chỉ là sau đó, khi đã nếm trải cuộc sống phồn hoa trong thành phố, Giang Tú Tú bắt đầu không hài lòng với cuộc sống bình thường bên Hà Ngạn.
Cô ta khuyên hắn ta phấn đấu, nhưng Hà Ngạn lại cứ khăng khăng bám lấy công việc trong xưởng với đồng lương chết đó, sống mãi trong căn phòng chật hẹp đến quay người còn khó.
Cuối cùng, bonj họ cũng đi đến ly hôn.
Sau khi ly hôn, nhờ gương mặt xinh đẹp, Giang Tú Tú trở thành tình nhân của một công tử nhà giàu, sống sung sướиɠ được vài năm. Nhưng kết cục cuối cùng vẫn là thê thảm.
Trước khi chết, cô ta từng gặp lại Bùi Hành Chi, lúc ấy anh đã là người thành đạt.
Hôm đó, trời mưa lất phất, Bùi Hành Chi mặc bộ vest đen được cắt may tinh xảo, khoác áo choàng đen, sải bước đi thẳng phía trước, bên cạnh là thư ký cầm dù theo sát. Trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, anh biến mất khỏi tầm mắt của cô ta.
Khoảnh khắc ấy, khắc sâu vào tâm trí Giang Tú Tú trước khi chết.
Giờ cô ta đã trọng sinh, đương nhiên không thể đi lại con đường cũ, chọn một kẻ không tiền đồ như Hà Ngạn.
Mà cô ta phải trở thành phu nhân của tổng giám đốc Bùi Hành Chi!
Hôm nay trời mưa dầm không dứt. Ẩn sâu trong thôn Thanh Hà giữa những ngọn núi, những thửa ruộng lúa mạ được trồng ngay ngắn, những bờ ruộng cứng cáp đã in dấu chân người. Bùi Hành Chi đang cấy nốt số mạ còn thừa.
Hiện tại mùa vụ xuân đã kết thúc, những cây mạ này là thừa ra, cần phải đem trồng ở một mảnh ruộng nhỏ hẻo lánh, hình dạng không đều, ai cũng ngại đi. Cuối cùng vẫn là Bùi Hành Chi nhận việc.
Bì Cảnh Hiên vốn định đi cùng anh, nhưng bị anh từ chối. Anh muốn ở một mình.
Bùi Hành Chi bó mạ bằng rơm ném xuống ruộng, xắn quần bước xuống, cúi người bắt đầu làm việc.
Nơi này núi non bao quanh, mưa mù giăng kín, không khí trong lành, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng chim trong núi. Khung cảnh khiến thần kinh căng thẳng của Bùi Hành Chi cũng dần thư giãn.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Bùi Hành Chi đứng thẳng dậy, đấm lưng mấy cái, lau mồ hôi rồi chân trần bước lên bờ ruộng. Anh xách đôi giày giải phóng màu xanh nhạt, đi tới bên suối rửa sạch chân rồi xỏ giày vào, ngồi xuống tảng đá nhẵn bóng bên bờ, lấy ra chiếc màn thầu bột thô đã nguội lạnh, ăn từng miếng chậm rãi.