Chương 36: Làm Công (4)

Mạnh Diên Xuân nhăn mặt: "Ai da, cảm ơn cái gì mà khách sáo thế! Nghe buồn nôn muốn chết. Chúng ta là người một nhà cơ mà."

Khóe miệng Bùi Hành Chi hơi cong lên, nhưng sau đó lập tức kìm lại. Anh quay đầu nhìn, thấy Bì Cảnh Hiên vẫn đang nhìn theo họ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Bị bắt gặp, anh ta còn vẫy tay cười toe toét.

Bùi Hành Chi mím môi, quay sang hỏi: "Anh cả, có thể dẫn theo Cảnh Hiên không?"

Mạnh Diên Xuân chẳng do dự: "Dẫn chứ! Cậu vừa khen cậu ta tính cách tốt còn gì? Càng đông càng vui."

Nghe vậy, Bùi Hành Chi khẽ gật đầu, mỉm cười: "Vậy để em đi nói với cậu ấy."

Mạnh Diên Xuân dặn: "Nói cậu ta chuẩn bị, đến lúc tụi anh đi, bảo Lưu Ái Dân ghé qua gọi luôn. Nhà nó gần chỗ thanh niên trí thức viện."

Bùi Hành Chi biết người này – Lưu Ái Dân là con trai của phó đội trưởng, mẹ cậu ta là người hay hóng chuyện nhất thôn. Anh nhanh chóng chạy lại chỗ Bì Cảnh Hiên.

Bì Cảnh Hiên thấy anh quay lại, ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy Anh Hành Chi? Anh làm rơi gì à?"

Bùi Hành Chi cười lắc đầu: "Không rơi gì cả. Tối nay tụi tôi đi bắt lươn, cậu có muốn đi không?"

Bì Cảnh Hiên kinh ngạc đến mức nói lắp: "Ơ... bắt lươn á? Em á? Em cũng được đi hả?"

Bùi Hành Chi: "Đi không?"

Bì Cảnh Hiên lập tức gật đầu, giọng đầy háo hức: "Đi! Tất nhiên là đi rồi!"

Bùi Hành Chi dặn dò, rồi quay đi: "Đến giờ sẽ có người qua gọi. Cậu cứ đợi ở chỗ viện là được."

Mạnh Diên Xuân thấy vậy, còn nghe được tiếng Bì Cảnh Hiên gọi với theo: "Cảm ơn anh cả Mạnh, tối gặp nhé!"

Mạnh Diên Xuân cười ha hả, huơ tay đáp lễ, quay sang nói với Hành Chi: "Tiểu tử đó trông có vẻ vui lắm."

s

Bùi Hành Chi khẽ cười: "Trong thôn cậu ấy chẳng có mấy bạn bè, anh mời đi cùng chắc khiến cậu ấy vui lắm."

Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Bì Cảnh Hiên vẫn phấn khích không thôi. Lúc thì nghịch đôi ủng đi mưa, lúc lại kiểm tra đèn pin xem còn sáng không. Anh ta đi tới đi lui như thể trong người chứa cả đống năng lượng, đến mức người khác nhìn mà chóng cả mặt.

Dương Tuyết liếc anh ta một cái đầy khó chịu. Từ lần trước Bì Cảnh Hiên có nói một câu không vừa ý cô ta, cô ta đã để bụng mãi.

Cô ta nói: “Cậu đi ra đi vào làm cái gì thế? Nhiều tinh lực vậy thì ban ngày làm nhiều việc một chút đi!”

Trương Tú Thanh vội ngăn: “Tiểu Tuyết, sao lại ăn nói như vậy.”

Dương Tuyết không đáp, chỉ bĩu môi một cái đầy khinh thường.

Trương Tú Thanh chỉ biết bất đắc dĩ cười, quay sang hỏi Bì Cảnh Hiên: “Cảnh Hiên, rốt cuộc cậu đang làm gì vậy? Có chuyện gì sao?”

Bì Cảnh Hiên không để ý Dương Tuyết, nghe Trương Tú Thanh hỏi thì gãi đầu cười: “Tôi chưa nói à?”

Đinh Hằng chen vào: “Cậu có nói gì đâu. Về tới nơi thì cứ như tiêm máu gà vậy, hỏi gì cũng không trả lời.”

Bì Cảnh Hiên ngượng ngùng xoa mũi. “Thật sao? Tôi không để ý.”

Đinh Hằng: “Vậy cuối cùng là cậu định làm gì?”

Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng gọi: “Bì Cảnh Hiên, thanh niên trí thức ở đây có không?”

Giọng lạ hoắc, mọi người đều quay đầu nhìn.

Trương Tú Thanh lẩm bẩm: “Ai thế nhỉ?”

Bì Cảnh Hiên hào hứng chạy ra mở cửa: “A, tìm tôi, tới ngay!”