Làm xong việc đồng áng, Giang Võ và cha hắn ta – Giang Hà Hà – sóng vai trở về nhà. Trên đường đi, Giang Võ mặt mày không vui, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cha, có phải chúng ta nên nghĩ cách dạy cho cái thằng Bùi Hành Chi đó một bài học không? Hắn thật quá đáng! Buổi sáng con còn mời hắn qua nhà ăn cơm, buổi chiều đã chạy đến nhà nhà họ Mạnh. Hắn rõ ràng không nể mặt chúng ta!”
Giang Hà Hà không thèm quay đầu lại, chỉ vác cuốc đi thẳng, giọng nghiêm khắc: “Ta nói bao nhiêu lần rồi, con làm việc phải biết nghĩ. Người ta là thanh niên trí thức từ thành phố về, tính tình lại cao ngạo, đâu phải nói hai ba câu là có thể sai khiến?”
Giang Võ: “Nhưng cha à, rõ ràng hắn không nể mặt mình trước. Trước đó con còn nhẹ nhàng, lịch sự…”
Ông ta hừ lạnh: “Con còn nhẹ nhàng cái rắm ấy.”, cắt ngang lời con. “Ta còn không hiểu cái tính nóng nảy của con sao? Bùi Hành Chi ngay từ đầu đã không để mắt tới con bé Tú Tú. Con nói lời hay đến đâu cũng vô ích. Con mà không động tay động chân với hắn đã là may rồi.”
Giang Võ vò đầu, biết mình có phần quá khích. Nhưng trong lòng vẫn nuốt không trôi cục tức này: “Vậy giờ làm sao, cha? Chẳng lẽ cứ để hắn giẫm lên đầu chúng ta mãi? Chúng ta biết được gốc gác của hắn rồi mà, hay là…” Giang Võ làm động tác cầm bút, ngụ ý: gửi đơn tố cáo
.Bốp! Một cái đạp từ cha giáng xuống.
Giang Hà: “Con muốn chết à?! Trong huyện người ta còn chưa dám động đến Bùi Hành Chi, một đội trưởng hợp tác xã như ta dám đi cử báo à? Biết hậu quả không?”
Bùi Hành Chi không phải người thường. Mối quan hệ phía sau anh, mờ mờ ảo ảo, ngay cả mấy vị lãnh đạo trên công xã còn đang dò xét. Ngay cả anh cả ông ta cũng bảo đừng vội manh động.
Giang Hà liếc nhìn thằng con thứ hai ngốc nghếch, lắc đầu thở dài. So với cậu con cả Giang Văn thì thật quá kém. Nhưng cũng đủ rồi. Trong nhà có một đứa có tiền đồ đã là ông tổ phù hộ lắm rồi.
Giang Võ vẫn không cam lòng: “Vậy... không thể làm gì sao?”
Giang Hà Hà cười, khóe miệng nhếch lên đầy quỷ dị: “Không thể động đến Bùi Hành Chi… không có nghĩa là không thể động đến người hắn để tâm. Con nghĩ xem, giờ hắn quan tâm đến ai nhất?”
Giang Võ sững lại, rồi vỗ đùi: “Là vợ hắn! Là con bé nhà họ Mạnh kia!”
Bốp! Lại một cái đập nữa vào đầu: “Câm miệng! Con muốn cả thôn biết nhà mình muốn ra tay với con bé ngốc đó à?”
Giang Võ xoa đầu rêи ɾỉ: “Biết rồi… biết rồi mà…”, nhưng ánh mắt lại lấp lánh phấn khích: “Cha, người định làm gì con bé đó?”
Giang Hà Hà không đáp, chỉ cười bí hiểm: “Đến lúc đó, con sẽ biết.”
Về đến nhà, Mẹ Giang lập tức rót nước cho chồng, rồi gọi Giang Tú Tú ra lấy thêm nước rửa mặt cho ông ta.
Đối với người cha này, Giang Tú Tú không dám thất lễ. Cô ta ân cần, chu đáo, còn tự tay xoa bóp vai cho ông ta – kỹ năng mà đời trước cô ta từng học từ thầy massage chuyên nghiệp.
Quả nhiên, chỉ vài động tác, Giang Hà Hà đã thoải mái đến thở dài: “Con bé này… giờ biết điều rồi.”
Giang Tú Tú: “Cha, con biết lỗi rồi. Con sẽ không làm cha mẹ mất mặt nữa. Con cũng chẳng còn thích Bùi Hành Chi.”
Ông ta vỗ nhẹ lên tay cô ta, giọng trở nên hòa hoãn: “Biết vậy thì tốt. Sau này cha sẽ tìm cho con một người còn hơn hẳn thằng đó. Đảm bảo tám con ngựa cũng không đuổi kịp!”