Chỗ vốn đã mẫn cảm, giờ lại càng bừng bừng khí thế, như muốn tuyên bố sự tồn tại. Anh không còn cách nào khác, đành nằm ngửa ra.
Trong bóng tối, Bùi Hành Chi đưa tay xoa tai đang nóng ran, cố gắng tán nhiệt. Cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng anh mới thϊếp đi.
Sáng sớm, bầu trời phương đông ánh lên sắc bụng cá trắng, ánh trăng vẫn còn lờ mờ vương lại một đạo ảo ảnh nhạt nhòa. Tiếng gà gáy đầu tiên vang lên, cả thôn liền lục tục người dậy kẻ thức, chuẩn bị cho một ngày mới.
Mi mắt Bùi Hành Chi khẽ run, chậm rãi mở mắt. Đôi con ngươi đen thẫm của anh vì vừa tỉnh dậy nên mang theo vài phần mơ hồ, đơn thuần. Nhưng chỉ chốc lát, sự thanh tỉnh liền xua đi tất cả. Trong đáy mắt, nét thâm trầm quen thuộc lại trở về.
Nhìn quanh cảnh vật xa lạ, anh hơi nhíu mày. Cánh tay tê mỏi như lan dọc theo từng dây thần kinh, tràn lên tới tận đại não. Anh quay đầu sang - vừa nhìn liền giật mình, nửa người suýt nữa đổ ra khỏi mép giường.
Tuy là mùa hè, nhưng đêm ở nông thôn vẫn khá lạnh. Chăn mỏng hai người đắp không biết từ khi nào đã bị đá xuống cuối giường, cả hai theo bản năng tìm kiếm hơi ấm, không hiểu sao lại... ôm chặt lấy nhau.
Mạnh Vãn Thu gối đầu lên cánh tay Bùi Hành Chi, nghiêng người nép trọn trong lòng anh. Nửa thân áo bị xô lệch, chiếc yếm mỏng buộc lỏng lẻo, hở cả một vùng da trắng nõn, mềm mại dán vào ngực anh.
Bùi Hành Chi chỉ nhìn thoáng qua, suýt chút nữa mất thăng bằng, nhờ có thắt lưng đủ sức mới kịp giữ người không ngã xuống giường.
Vừa mở mắt đã gặp ngay tình huống kí©h thí©ɧ như thế, anh chỉ biết thở dài bất đắc dĩ. Anh cúi người kéo chăn đắp cho cô, rồi lặng lẽ thay quần áo, lấy chậu rửa mặt và khăn ra ngoài sân.
Giếng nước giữa sân là thứ Bùi Hành Chi vừa mắt nhất khi mới về nhà vợ. Vừa tiện vừa sạch, nước ngọt mát, nhất là mùa hè thì càng dễ chịu. Không như ở khu thanh niên trí thức, mỗi ngày đều phải đi xa múc nước từ giếng thôn bên, bốn thùng một ngày còn chưa đủ dùng.
Từ trong giếng múc nước, đổ vào chậu rửa mặt, anh vốc nước rửa qua gương mặt. Trong lòng chợt nghĩ: “Kết hôn rồi... cũng không tệ.”
“Kẽo kẹt.”
Cửa trong phòng mở ra, Cha Mạnh Mẹ Mạnh cũng đã dậy. Mạnh Ái Quốc ôm chậu gỗ lớn, bước về phía anh.
Bùi Hành Chi vội nhường đường: “Cha, chỗ này có nước rồi ạ.”
Cha Mạnh vui vẻ gật đầu: “Được rồi, Hành Chi dậy sớm thế?”
Anh vừa giúp ông múc nước, vừa cười: “Bình thường con cũng dậy giờ này rồi.”
Nông thôn không có điện, chiều tầm bốn, năm giờ đã ăn cơm tối. Nhiều lúc ăn xong còn phải làm việc tiếp. Không có giải trí gì, nên tầm bảy, tám giờ đêm là ngủ rồi. Dậy lúc năm giờ sáng cũng chẳng tính sớm là bao.
Mạnh Ái Quốc hỏi: “Tiểu Vãn đâu?”
Anh liếc mắt nhìn vào trong phòng: “Còn đang ngủ ạ.”, lại lập tức thu mắt, xoay người chuẩn bị giúp mẹ vợ xách nước vào bếp.
Cha Mạnh bật cười, có phần áy náy: “Nhà ta nuôi được một đứa con gái lười như vậy đấy, con đừng để bụng.”
Bùi Hành Chi không cho là đúng, nhẹ giọng nói: “Tiểu Vãn ở nhà thế nào thì giờ cứ như vậy. Không thể kết hôn rồi lại sống mệt hơn được.”
Thật lòng mà nói, anh không có yêu cầu gì với Mạnh Vãn Thu. Những điểm mà người khác thấy khó chịu thì ở trong mắt anh lại chẳng là gì.