Cơ thể anh vẫn nóng bừng, chỗ nào đó lại có phản ứng khác thường. May mà lúc nãy động tác nhanh, nếu không đã bị cô phát hiện rồi.
Lúc Mạnh Vãn Thu ngồi trên đùi anh, trong khoảnh khắc, anh gần như bị cô dụ hoặc. Hành động của cô vừa to gan vừa ngây thơ, hoàn toàn trái ngược với đôi mắt trong trẻo đó.
Cô mặc một chiếc áo mỏng, bên dưới chỉ là chiếc quần đùi ngắn, ngang đùi. Cô dám ngang nhiên ngồi lên người anh, chân chạm vào chân anh, hai tay quàng lên cổ anh.
Chưa dừng lại ở đó - cô còn chủ động hôn anh.
Hôn liên tục, từ má, giữa lông mày, chóp mũi đến cả môi.
Mỗi một cái hôn như một ngọn lửa nhỏ, đốt cháy từng tấc lý trí anh. Từng điểm tiếp xúc giống như tằm ăn mòn cơ thể, thiêu đốt từng lớp một.
Tuy biết Mạnh Vãn Thu là người gan dạ, nhưng anh không ngờ đêm nay cô lại táo bạo đến thế.
Bùi Hành Chi nhắm mắt lại. Thật sự không biết cô học mấy trò đó từ đâu.
Lúc này, Mạnh Vãn Thu không buồn ngủ chút nào. Cô nghiêng đầu nhìn sang Bùi Hành Chi đang nằm nghiêng, mắt nhắm chặt, sống mũi cao thẳng nổi bật trong ánh sáng lờ mờ. Cô vẫn còn nhớ rõ, khi dán sát vào người anh, từng luồng hơi nóng từ mũi anh phả ra khiến cô vô thức toát mồ hôi.
Chợt, Mạnh Vãn Thu nghĩ đến một chuyện - rốt cuộc cơ thể Bùi Hành Chi có vấn đề gì không?
Khi anh véo eo cô vừa rồi, lực tay rất mạnh, khiến cô chưa kịp phản ứng đã bị đè xuống. Nhưng trước đó, anh lại run rẩy vì tức giận, đến nỗi không thể nhấc nổi thau nước.
Sự chênh lệch giữa hai tình trạng đó khiến cô rất nghi ngờ: Bùi Hành Chi rốt cuộc là khỏe hay yếu?
Nếu cơ thể không có vấn đề thì tốt, còn nếu có, cô cũng muốn giúp anh chữa trị sớm một chút. Dù đã đồng ý chờ đến khi cô trưởng thành mới gần gũi, nhưng nếu đó chỉ là cái cớ anh lấy để che giấu bệnh tình thì sao?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng, Mạnh Vãn Thu nhẹ nhàng vươn tay, định thăm dò anh một chút.
Chỉ mới chạm đến đầu ngón tay anh, cô đã bị hất văng ra. Lần này, cú ném mạnh đến mức khiến cô thét khẽ lên vì bất ngờ.
Hai tay bị giữ chặt lêи đỉиɦ đầu, Mạnh Vãn Thu nằm dưới Bùi Hành Chi, một tay anh chống đỡ cơ thể, hai người chỉ cách nhau một lớp chăn mỏng, chưa đến một nắm tay. Họ có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ đối phương.
Cô khó chịu giãy giụa. Cô ghét bị khống chế hoàn toàn thế này, cảm giác thật không an toàn.
Nhưng hành động đó lại khiến anh hiểu lầm. Giọng anh trầm thấp, lực siết mạnh hơn: “Em rốt cuộc định làm gì? Đã bảo là chờ em trưởng thành, đừng có dụ dỗ tôi.”
Cô cau mày: “Biết rồi. Em không cố ý.”
Anh ghé sát tai cô, thì thầm cảnh cáo: “Còn nháo nữa, tôi sẽ trói em lại đấy.”
Cô chu môi: Chỉ được cái nói miệng. Mấy lần anh định trói cô, nếu không phải sợ làm anh bị thương, cô đã sớm ra tay lật ngược thế cờ rồi.
Mạnh Vãn Thu: “Mau thả ra, tay em đau.”
Bùi Hành Chi lúc này mới buông tay, xoay người nằm xuống bên cạnh. Trong bóng tối, anh quay lưng lại phía cô, bắt đầu thở dốc nhẹ.
Mạnh Vãn Thu trừng mắt nhìn bóng lưng anh một cái rồi cũng xoay người nằm ngược lại.
Hừ! Không cho cô bắt mạch, vậy thì anh cứ uống thuốc bừa đi.
Cảm nhận được động tĩnh phía sau, mí mắt Bùi Hành Chi khẽ run. Anh cố gắng đè nén thân thể đang nóng bừng, nhưng hơi thở của Mạnh Vãn Thu vẫn cuồn cuộn như sóng vỗ vào người anh, che mũi cũng vô ích.