Bì Cảnh Hiên đáp: “Vừa về xong, đang rửa mặt. Chắc sắp ra rồi”
Quả nhiên, Hành Chi từ phía sau đi ra, dáng người gầy, da trắng, mặc áo sơ mi trắng, quần dài màu đen. Ánh trăng khiến vẻ ngoài lạnh lùng của anh thêm nổi bật.
Anh vừa tắm xong, tóc còn nhỏ nước, mái hơi dài che lấp đôi mắt sâu. Cả người toát lên khí chất lạnh lùng.
Anh Tôn: “Hành Chi, lại đây, tôi có chuyện muốn nói.”
Hành Chi hỏi khi đã vào phòng: “Có chuyện gì vậy, anh Tôn?”
Anh Tôn: “Cậu biết mình mất suất sinh viên rồi chứ?”
Hành Chi điềm tĩnh: “Biết.”
Anh Tôn cười khổ: “Cậu bình tĩnh quá, làm tôi còn sốt ruột hơn cả thái giám!”
Bùi Hành Chi: “Mấy ngày trước tôi đã biết rồi. Buồn thì cũng buồn xong, giờ có thể bình thản đón nhận.”
Anh Tôn: “Vậy cậu có biết vì sao suất ấy lại rơi vào tay Hà Ngạn không?”
Bùi Hành Chi: “Có lẽ do hắn đi cửa sau?”
Anh Tôn nổi giận. “Cửa sau gì chứ! Tôi nghe từ cha vợ, hắn báo cáo lên công xã rằng lý lịch cậu có vấn đề.”
Nghe đến đây, Hành Chi khựng lại. Tay cầm khăn lông ngừng giữa không trung.
Ai đã tiết lộ điều đó?
Anh Tôn là người duy nhất trong công xã biết thân thế Hành Chi. Hà Ngạn không thể biết được… Vậy rốt cuộc ai đã lộ?
Anh Tôn khuyên nhủ: “Dù cha cậu không liên quan gì, người khác vẫn sẽ dùng lý lịch đó để làm khó cậu. Từ giờ, cuộc sống sẽ không dễ dàng đâu. Hãy chuẩn bị tâm lý đi. Hoặc cậu có thể nghĩ đến giải pháp như tôi, tuy hơi khó nói, nhưng hiệu quả. Nhìn tôi bây giờ xem?”
Giải pháp đó chính là tìm cha vợ có thế lực?
Anh Tôn nói vậy nhưng cứ vọng mãi trong đầu Bùi Hành Chi, khiến anh mất ngủ cả đêm.
Bốn năm yên bình…bây giờ lại phải quay về chuỗi ngày đen tối ấy sao?
Cảnh tượng lúc nhỏ như hiện về: những người mang băng đỏ xông vào nhà anh, lục tung đồ đạc, đốt sách, đánh đập ông nội, cạo nửa đầu, hay còn gọi là đầu âm dương. Trên phố, ông bị treo bảng thị chúng, học trò cũ cũng đứng đó ném đồ vào người ông.
Trong đêm tối, Bùi Hành Chi không còn là người ôn hòa nữa. Cả người anh như bị bóng tối bao phủ.
Giờ nên làm gì đây? Đối mặt hay tiếp tục trốn tránh?
Hôm sau, tại nhà họ Giang: “A a, rốt cuộc là ai đã tung ra mấy tin đồn này!”
Giang Tú Tú tức tối kéo mạnh góc áo vải, trong lòng hận không thể nguyền rủa kẻ đã lan truyền những lời vô căn cứ.
Vốn dĩ chuyện cô ta theo đuổi Bùi Hành Chi đã chẳng thuận lợi, giờ lại đến thời điểm then chốt thế này, lại xảy ra những lời đồn vớ vẩn khiến con đường kiếm chồng của cô ta càng thêm trắc trở.
Nghĩ lại, kiếp trước cũng không xảy ra nhiều chuyện thị phi như vậy, sao kiếp này lại lắm rắc rối thế?
Giang Tú Tú cảm thấy phiền lòng vô cùng, từ sau khi trọng sinh đến giờ, chẳng có việc gì suôn sẻ cả.
Đầu tiên là chuyện chia tay với Hà Ngạn. Khi đó, cô ta vốn đã dứt khoát, ai ngờ Hà Ngạn ngốc nghếch ấy lại tưởng cô ta nói đùa, sau đó còn đi đánh nhau với Bùi Hành Chi.
Kết quả là từ đó trở đi, thái độ của Bùi Hành Chi với cô ta liền thay đổi. Trước đây, ít ra mỗi lần gặp còn chào hỏi, giờ thì làm như không thấy.
Rồi đến chuyện tiêu chuẩn lựa chọn thanh niên trí thức Công Nông Binh, Giang Tú Tú nhớ rõ kiếp trước là một thanh niên họ Trương được chọn, sao kiếp này lại biến thành Bùi Hành Chi?