Chương 25: Ở Chung (2)

Anh cũng không đoán được cô đang nghĩ gì, hàng mi dài run nhẹ, mắt phượng nửa khép, khóe môi mím chặt. Rõ ràng lúc nãy còn nói nhiều, giờ đột nhiên lại im thin thít.

Nhưng không hiểu sao, anh không thích kiểu im lặng này, lại chẳng biết làm thế nào để phá vỡ.

Nhíu mày, hít sâu một hơi, rồi nói: “Sau này nếu cần dùng tiền, cứ nói với tôi.” Ngừng một chút, lại bổ sung: “Mọi khoản thu chi trong nhà, tôi đều sẽ nói cho em biết.”

Mạnh Vãn Thu tai khẽ động, mắt đảo chậm lại, khóe miệng hơi nhếch lên. Phải thế chứ, cô tuy không có ý quản tiền, nhưng là người trong nhà, quyền biết và quyền kiểm soát là phải có. Không thể giấu cô, cũng không thể đề phòng cô.

Mạnh Vãn Thu: “Anh hiểu là được.” Cô nhìn anh, nụ cười trên mặt không sao kìm nén nổi, đôi mắt cong cong như trăng non, cả người như tỏa ra niềm vui.

Không tồi, có tự giác.

Thấy cô rốt cuộc cũng tươi tỉnh trở lại, Bùi Hành Chi mới thở phào nhẹ nhõm.

Mạnh Vãn Thu chủ động muốn chiêu đãi anh: “Anh đói không? Em xuống bếp tìm cái gì cho anh ăn.”

Dù sao cũng muốn con ngựa chạy nhanh, phải cho nó ăn cỏ tốt chứ.

Bùi Hành Chi gật đầu: “Được.”. Có người cho bậc thang, dĩ nhiên phải thuận thế mà xuống, huống hồ anh thực sự đang đói.

Anh không như Mạnh Vãn Thu, buổi sáng có người gọi dậy, có người chuẩn bị cơm. Còn anh, sáng nay bận bịu suốt, chưa kịp ăn gì.

Mạnh Vãn Thu vào bếp, trong đó không có ai, mọi người đều ra ngoài tiếp khách. Bếp lửa còn đỏ, cô đun nước, lấy trên kệ xuống gói mì – thứ vốn là của hiếm, ngày thường cả nhà còn tiếc không dám ăn.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên Bùi Hành Chi dùng bữa ở nhà, cô quyết định làm cho tử tế một chút. Nước sôi, cô thả mì vào, đợi hai ba phút rồi vớt ra trụng nước lạnh một lần, ăn sẽ dai hơn.

Nước dùng là phần canh gà rừng còn dư từ trước, nồng đậm mùi thơm, tưới lên mì vàng óng, rắc thêm hành lá, rau thơm, một giọt dầu mè, ít nước tương, cuối cùng múc thêm một muỗng thịt gà.

Một bát mì gà canh nóng hổi, thơm ngào ngạt, hoàn thành.

Mạnh Vãn Thu hít mũi, nước miếng không tự chủ mà trào ra – thơm thật, đến bản thân cô còn chưa từng được ăn sang thế này.

Còn cố tình thêm cả chút dầu mè quý giá mà mẹ cô cất kỹ, nước tương cũng là hàng hiếm. Trong cái thời đại nấu ăn chỉ có muối với dầu, cô làm ra bát mì này đúng là xa xỉ vô cùng.

Bùi Hành Chi nhìn bát mì mà ngẩn ra. Anh không nhớ nổi mình đã bao lâu chưa được ăn miếng thịt. Mạnh Vãn Thu lại thản nhiên đặt trước mặt anh, khiến anh ngần ngại không dám động đũa.

Cô thúc giục: “Mau ăn đi, không là mì nở đấy.”

Anh do dự: “Cái này… có sao không?” Anh nhớ rõ lúc tiệc rượu cũng chẳng có thịt gà, thịt này từ đâu ra?

Mạnh Vãn Thu: “Yên tâm đi, em vào núi đặt bẫy bắt được gà rừng, ăn ngon lắm đấy, ăn nhanh đi!” Cô vừa nói vừa quay đầu, không dám nhìn bát mì nữa.

Mùi thơm đậm đà xông vào mũi, bụng Bùi Hành Chi vốn đói giờ càng sôi ùng ục, không chịu nổi nữa, anh cầm đũa ăn luôn.

Vừa ăn một miếng, vị gà ngấm trọn trong từng sợi mì, đầu lưỡi như bùng nổ hương vị. Bùi Hành Chi xúc động, anh không ngờ mình đã lâu đến vậy chưa được ăn một bữa đàng hoàng.

Âm thanh rất nhỏ vang lên.

Anh quay đầu lại, thấy Mạnh Vãn Thu đưa lưng về phía mình, ngồi xếp bằng trên ghế, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nuốt nước miếng.