Chương 21: Hôn Lễ Hạ (1)

Mẹ Mạnh (trêu): “Nha đầu thối, không biết xấu hổ!”

Đổng Hàm Vận: “Nào nào nào, đến chải đầu nào”

Mọi người cùng đọc: “Một chải tới cuối, hai chải tóc bạc tề mi, ba chải con cháu đầy đàn…”

Khoảng sáu giờ, tiếng kèn xô na vang lên ngoài sân, âm điệu tuy lạ lẫm nhưng lại đầy niềm vui, khiến Mạnh Vãn Thu nghe xong cũng cảm thấy phấn khởi.

Có người hô to một tiếng: “Tân lang đến rồi!”

Đám trẻ con không hiểu chuyện cũng hùa theo reo hò, người lớn thì tươi cười rạng rỡ. Dân làng quanh năm vất vả làm lụng, mấy khi có chuyện vui như vậy, nay không cần nghỉ việc vẫn được xem náo nhiệt, ai nấy đều hào hứng, cùng nhau hò hét ầm ĩ.

Bùi Hành Chi mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đen, vừa bước vào liền khiến mọi người ngỡ ngàng. Trên ngực anh gài một đóa hoa đỏ bằng vải, theo đúng tục lệ lần lượt chào hỏi từng người trong gia đình, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng Mạnh Vãn Thu.

Nhưng cửa đâu thể muốn vào là vào, theo phong tục, nhà gái sẽ thử thách chú rể một chút. Tuy nhiên, nhà họ Mạnh rất ưng ý chàng rể này, nên cũng không gây khó dễ gì nhiều, định bụng nhường đường.

Bất ngờ, một tình huống nhỏ xảy ra.

Mạnh Phùng Đông đứng chắn trước cửa, kiên quyết không cho Bùi Hành Chi bước vào, nói: “Anh phải hứa với tôi, sau này nhất định phải đối xử tốt với chị tôi, không được ức hϊếp chị ấy.”

Cậu em vợ chỉ mới mười mấy tuổi, cao chưa tới vai Bùi Hành Chi, đôi mắt hoe đỏ nhưng vẫn kiên định đứng chắn trước cửa.

Có người cười đùa: “Ây da, cậu em này không nỡ để chị đi lấy chồng rồi! Cảm động quá, tình cảm chị em sâu đậm thật, đến mức khóc luôn rồi!”

Mạnh Phùng Đông đỏ bừng cả tai nhưng vẫn không chịu tránh ra.

Không biết vì sao, Bùi Hành Chi bỗng cảm thấy ganh tỵ với Mạnh Vãn Thu. Anh đặt tay lên vai cậu, giọng trầm ổn mà kiên quyết: “Anh hứa, nhất định sẽ đối xử tốt với chị em. Từ giờ, cô ấy là trách nhiệm của anh.”

Nhưng trong lòng anh lại khẽ thì thầm: Xin lỗi... anh không thể yêu cô ấy.

Mạnh Phùng Đông cúi đầu, giơ tay quệt nước mắt, im lặng lách sang bên nhường đường.

Mạnh Diên Xuân kéo cậu sang một bên, kẹp chặt vào khuỷu tay mình rồi vừa cười vừa xoa đầu: “Được rồi, Tiểu Vãn có phải đi biệt xứ đâu, khóc gì mà khóc.”

Mạnh Phùng Đông lặng lẽ rơi lệ trong vòng tay anh trai, lí nhí cãi lại: “Em không khóc! Với lại, anh cũng lau nước mắt, em thấy rồi đấy!”

Mạnh Diên Xuân theo bản năng sờ lên mắt mình, thấy hơi ướt liền khựng lại, sau đó gõ nhẹ lên đầu Mạnh Phùng Đông để lấy lại sĩ diện.

Vừa bước vào, Bùi Hành Chi đã thấy Mạnh Vãn Thu ngồi xếp bằng trên giường, mặc bộ áo cưới đỏ chói. Tóc cô được búi cao, cột bằng dây tơ hồng. Đôi mắt trong trẻo sáng rỡ nhìn anh chăm chú. Má cô trắng phớ lấm tấm phấn hồng, nhưng anh biết đó không phải vì e thẹn mà là nước da vốn có.

Đôi môi cô hồng hồng như quả anh đào nhỏ. Bộ hôn phục vừa vặn, không chỉ che được nét ngốc nghếch thường ngày, mà còn tôn lên đường cong quyến rũ, khiến ai nhìn vào cũng phải thừa nhận: hôm nay cô thật xinh đẹp.

Đúng vậy- xinh đẹp đến mức khiến người khác choáng váng. Đa số người trong làng đây là lần đầu tiên thấy Mạnh Vãn Thu, vốn chỉ nghe đồn nàng ngốc, không ngờ lại có thể xinh đẹp như vậy.

Đinh Hằng ban đầu chỉ đến để xem trò vui, muốn biết cái cô ngốc mà Bùi Hành Chi định cưới trông thế nào, ai ngờ lại thấy một người đẹp tuyệt trần.