Chương 12: Dây Dưa (3)

Kỳ thi đại học đã bị hủy bỏ từ lâu. Ngay cả cha anh- một cán bộ cũ – hay phụ thân của Anh Tôn cũng không dám khẳng định việc này sẽ được khôi phục. Những người ấy từng né tránh các phong trào chính trị và có trực giác chính trị rất nhạy bén, nhưng chưa bao giờ đề cập đến khả năng thi đại học quay lại.

Vậy mà lời đó lại từ miệng một cô gái nông thôn chỉ học hết tiểu học nói ra?

Thay vì bội phục, Bùi Hành Chi lại thấy e ngại. Từ sau tuổi mười lăm, anh chưa từng sợ hãi điều gì.

Giờ đây, Giang Tú Tú khiến anh cảm thấy bất an. Cô gái này thật kỳ lạ, không chỉ nói ra chuyện khó tin, mà còn hiểu rõ thân thế anh, lại đột nhiên thích anh như có ai nhập.

Ai biết cô ta có biết cổ thuật, thôi miên hay tà thuật gì không?

Bùi Hành Chi: "Anh biết rồi. Cảm ơn cô đã quan tâm. Không có gì nữa thì tôi đi trước."

Nói xong, Bùi Hành Chi xoay người rời đi, không vội vã nhưng sải bước nhanh, trong lòng bất an chẳng kém gì lúc Mạnh Vãn Thu bị anh dọa cho sợ hôm nay.

Giang Tú Tú: "A... em còn chưa nói hết mà!"

Giang Tú Tú ngơ ngác nhìn bóng lưng anh khuất dần, chẳng giống chút nào với kịch bản cô ta tưởng tượng. Rõ ràng cô ta đã nói ra tin tức quan trọng như vậy, sao anh lại chẳng có phản ứng gì?

Chẳng lẽ anh không tin cô ta? Không thể nào. Với sự thông minh của Bùi Hành Chi, lẽ ra phải hiểu được cô ta đang ẩn ý mới đúng.

Nhìn bóng lưng xa dần, Giang Tú Tú chỉ còn biết tức tối giậm chân.

Tại thanh niên trí thức viện.

Trương Tú Thanh đi đi lại lại ngoài sân, thỉnh thoảng chạy ra cửa ngóng nhìn. Hôm nay Bùi Hành Chi đi nơi khá xa, người khác muốn giúp thì bị anh từ chối. Đến giờ này vẫn chưa thấy trở về, cô ta tự nhiên càng lúc càng lo lắng.

Dương Tuyết ngồi trên ghế ngoài cửa, khuyên cô ta thư giãn: "Ai nha, Tú Thanh, cô đừng đi qua đi lại nữa. Nhìn đến hoa mắt rồi. Anh Hành Chitrước đây cũng từng về muộn thế mà. Ngồi xuống nghỉ một lát đi."

Trương Tú Thanh vừa nói vừa chỉ Dương Tuyết, nhưng không chịu ngồi xuống: "Ai, nha đầu ngốc, đầu choáng thì vào nghỉ. Hành Chi chưa về, lòng ta không yên được."

Dương Tuyết bước ra sân, đi ngang qua Trương Tú Thanh thì ghé tai nói nhỏ một câu: "Hắc hắc, đúng đúng, Anh Hành Chilà bảo bối của Tú Thanh. Còn chúng ta chỉ là mấy cọng cỏ dại chẳng ai thương."

Trương Tú Thanh mặt lập tức đỏ ửng, tim đập thình thịch, xấu hổ nói: "Cô nha đầu xấu xa! Toàn nói linh tinh chọc ghẹo ta. Để xem ta có trị được ngươi không!"

Nói rồi liền đuổi theo định đánh Dương Tuyết. Cô ta tất nhiên cười hì hì bỏ chạy, vừa chạy vừa nói mấy lời khiến Trương Tú Thanh càng thêm thẹn thùng.

Cứ thế một người đuổi, một người chạy, cả sân ngập tràn tiếng cười trong trẻo. Đến lúc Bùi Hành Chi trở về cũng không ai để ý.

Bùi Hành Chi bước vào, thấy hai cô gái đùa giỡn, thuận miệng hỏi: "Cười gì mà vui thế?"

Tiếng cười lập tức im bặt. Dương Tuyết không nói gì, lặng lẽ chạy về phòng. Cả sân chỉ còn lại Bùi Hành Chi và Trương Tú Thanh đang thẹn thùng.

Trương Tú Thanh cúi đầu, không dám nhìn anh: "Hành Chi, anh đã về rồi. Mau vào phòng thay quần áo đi."

Bùi Hành Chi gật đầu nghiêm túc: "Ừ, đúng là nên thay bộ khác."

Thấy anh xoay người bước vào phòng, Trương Tú Thanh mới dám ngẩng đầu nhìn bóng dáng tuấn tú ấy, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng. Nhưng không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt cô ta chợt buồn, thở dài rồi xoay người đi vào bếp.