Thôn Thanh Hà có một cặp đôi đối chiếu tổ. Một bên là Giang Tú Tú – con gái đội trưởng đại đội, làn da trắng trẻo, xinh đẹp, siêng năng, tháo vát, là cô gái mà nhiều nhà tranh nhau hỏi cưới. Bên kia l …
Thôn Thanh Hà có một cặp đôi đối chiếu tổ.
Một bên là Giang Tú Tú – con gái đội trưởng đại đội, làn da trắng trẻo, xinh đẹp, siêng năng, tháo vát, là cô gái mà nhiều nhà tranh nhau hỏi cưới.
Bên kia là Mạnh Vãn Thu – con gái của bí thư thôn, từng ngốc nghếch suốt hơn chục năm. Tuy sau này có đỡ hơn, nhưng tính tình thì vừa lười vừa ham ăn. Trong cái làng nông thôn ai nấy đều mặt vàng hốc hác, vậy mà nhà họ Mạnh lại nuôi ra được một cô gái mũm mĩm mặt mày hồng hào.
Ôi trời đất ơi, với điều kiện như thế thì nhà nào dám cưới chứ!
Thế là, một bên là “nhà họ Giang có con gái, trăm nhà cầu hôn”, còn bên kia là “nhà họ Mạnh có con gái, ai nấy đều tránh xa”.
Kiếp trước, Mạnh Vãn Thu được một tổ chức sát thủ nhận nuôi. Vì tư chất kém cỏi, không đủ trình làm sát thủ, cô bị điều đi làm hậu cần.
May mà cô có một ưu điểm lớn: biết thân biết phận, chẳng có chí lớn gì, chỉ cần ăn ngon mặc đẹp là hài lòng, sống tùy duyên.
Ai ngờ tổ chức sát thủ xảy ra nội chiến, cô không có năng lực tự bảo vệ nên chết cũng là điều dễ hiểu.
Chết rồi còn chưa kịp uống canh Mạnh Bà, đã bị đầu thai luôn thành cô con gái út của nhà bí thư thôn ở Thanh Hà!
Kết quả, khi còn chưa được bao lâu thì Mạnh Vãn Thu “tự tìm đường chết”, nổi hứng kiểm tra thể chất ở kiếp này, luyện tập nhầm cách, khiến bản thân ngốc nghếch suốt hơn mười năm, mãi đến năm mười lăm tuổi mới tỉnh táo lại.
Giang Tú Tú sống lại.
Trước lúc chết, cô ta nhìn thấy Bùi Hành Chi – người từng là thanh niên trí thức ở thôn Thanh Hà– giờ đây đã trở thành một đại thương gia nổi tiếng, công thành danh toại.
Trong cơn mưa lất phất, Bùi Hành Chi mặc bộ vest đen cắt may chỉnh tề, khoác thêm áo măng tô cùng màu, sải bước đi về phía trước.
Bên cạnh thư ký che ô, đi theo sát nút, dưới ánh nhìn ngưỡng mộ của bao người, dần khuất khỏi tầm mắt của Giang Tú Tú.
Giang Tú Tú nghĩ, giá mà lúc trước trong đám thanh niên trí thức cô ta chọn Bùi Hành Chi thì tốt biết bao!
Được số mệnh ưu ái, cô ta thề rằng kiếp này nhất định phải giành được Bùi Hành Chi.
Thế mà… Bùi Hành Chi lại cưới cô con gái ngốc nghếch, lười biếng, ham ăn của nhà bí thư thôn là Mạnh Vãn Thu?!
Bùi Hành Chi có xuất thân khốn khó: cha bị đưa đi lao động cải tạo, mẹ tái giá, ông bà nội vì nhục nhã mà lần lượt qua đời.
Mười bốn tuổi bị tịch thu nhà, lưu lạc đầu đường xó chợ, nương tựa với người quét rác. Mười sáu tuổi bị mẹ đưa về chỉ để thay anh trai cùng mẹ khác cha xuống nông thôn lao động.
Bốn năm ở nông thôn, sống chan hòa với người ta vẫn bị cướp mất suất vào đại học. Kẻ hại anh nay còn ép anh phải cưới con gái hắn, nếu không thì đừng hòng rời khỏi vùng quê này.
Bùi Hành Chi bật cười lạnh lùng, quay người bước vào nhà đối thủ không đội trời chung của đội trưởng – nhà bí thư thôn.
Bùi Hành Chi bề ngoài hòa nhã, nhưng bên trong lại lãnh đạm vô tình, chẳng quan tâm đến ai.
Anh cưới Mạnh Vãn Thu chỉ để tránh phiền phức, không yêu cô, nhưng đã lấy thì sẽ coi cô là trách nhiệm cả đời.
Mạnh Vãn Thu ngáp dài lười biếng: "Anh cứ tự nhiên, nhớ đưa lương đúng hạn là được."
Điều Bùi Hành Chi ghét nhất là bị người khác khống chế. Thế mà đến một ngày, khi vui buồn giận hờn của anh đều bị Mạnh Vãn Thu nắm trong tay, anh lại cam tâm tình nguyện, còn thấy… ngọt ngào.
Chương ngắn quá dịch giả ơi