Chương 43: Lần sau còn không biết điều?

Chuyện này cũng phải trách Xuân Tuyết ngày thường quá kiêu căng hống hách, tự gieo quả đắng.

"Lần này xem như cho cô một bài học, nếu lần sau còn không biết điều mà chọc vào tôi, nợ mới nợ cũ tôi sẽ tính sổ với cô một lượt!"

Đào Hỉ đạp mạnh một phát vào mông Xuân Tuyết.

"Ối! Con tiện nhân, tao không để yên cho mày đâu!"

Xuân Tuyết không phục, vừa ôm mông vừa chửi bới.

Đào Hỉ vốn đang định đi tìm người nghe vậy thì dừng bước, quay đầu lại lạnh lùng nhìn Xuân Tuyết.

Xuân Tuyết rụt cổ lại, không dám hó hé thêm tiếng nào.

Chỉ là trong mắt cô ta tràn ngập vẻ độc địa.

Đào Hỉ hoàn toàn không coi Xuân Tuyết ra gì.

Người đàn bà này không gây ra được sóng gió gì lớn đâu.

Giang Nghị không ở trong khu chuồng bò của điểm thanh niên trí thức, Đào Hỉ đành phải tự mình ra ngoài tìm.

Những nơi mà thanh niên trí thức hay lui tới cũng chỉ có vài chỗ.

Khi Đào Hỉ tìm thấy Giang Nghị, anh đang ngồi đọc sách bên bờ sông.

Sau khi biết mục đích của Đào Hỉ, Giang Nghị im lặng một lúc lâu.

Lạc Minh rời đi quá đột ngột, anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cuối cùng, Giang Nghị vẫn đưa cho Đào Hỉ địa chỉ nhà của bố mẹ Lạc Minh.

Đào Hỉ cầm địa chỉ mà Giang Nghị đưa rồi trở về nhà.

Cô có chút nhớ nhung điện thoại di động và điện thoại bàn của kiếp trước.

Bây giờ là những năm 70, tìm một người thật quá phiền phức.

Nếu muốn đi thì cần một khoản lộ phí, còn phải đến gặp trưởng thôn xin giấy giới thiệu.

Nếu không, trên đường đi chắc chắn sẽ bị bắt giữ vì là dân đi lang thang.

Năm đồng tiền mà Lâm Kiến Quốc bồi thường lần trước, Đào Hỉ đã tiêu một ít, giờ chỉ còn hơn hai đồng.

Nếu cầm số tiền này đi tìm Lạc Minh thì hoàn toàn không đủ.

Vé tàu hỏa không hề rẻ.

Giấy giới thiệu thì dễ thôi, tìm trưởng thôn chắc không có vấn đề gì.

Còn về chuyện tiền bạc, Đào Hỉ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ ra một cách.

Cô có linh tuyền trong tay, có thể chữa bệnh.

Vậy thì sẽ không lo thiếu tiền tiêu.

Sau khi quyết định xong, Đào Hỉ yên tâm hơn.

Lúc chữa bệnh cho Tiểu Cẩu Tử xong vẫn còn lại nửa bình nước pha linh tuyền.

Cái này vừa hay có thể dùng đến, cũng không lãng phí.

Chuyện Lạc Minh nộp đơn xin kết hôn, cả làng chỉ có trưởng thôn biết.

Đào Hỉ đến nhà trưởng thôn nói về việc muốn đi tìm Lạc Minh, cần xin giấy giới thiệu, rồi lại xin trưởng thôn cho nghỉ làm tạm thời.

Trưởng thôn cũng không làm khó cô.

Ông lập tức viết giấy giới thiệu và đóng dấu cho Đào Hỉ.

Xong việc, trưởng thôn còn đặc biệt dặn Đào Hỉ đừng đến gây sự với nhà Tôn Cường nữa.

"Đồ mất rồi thì thôi, nhà họ Tôn là họ hàng của cháu, mâu thuẫn giữa các cháu là chuyện nhà, đừng nói là trưởng thôn như bác không quản được, mà cho dù cháu có làm ầm lên tận đồn công an huyện cũng vô ích."

"Nếu cháu cứ bám riết không buông, lỡ như lại chọc giận họ, người chịu thiệt chỉ có mình cháu là con gái thôi."

Những lời này của trưởng thôn, kiếp trước Đào Hỉ đã nghe không biết bao nhiêu lần.

Chính vì những lời này mà trước đây Đào Hỉ luôn phải cẩn thận dè dặt.

Bây giờ nghĩ lại, đúng là nhảm nhí!

Đương nhiên, Đào Hỉ không dám nói thẳng điều đó trước mặt trưởng thôn.

Dù sao, trưởng thôn cũng có ý tốt.

Ngày tháng còn dài, nhà họ Tôn sớm muộn gì cũng phải xử lý, Đào Hỉ có thừa kiên nhẫn.

Ra khỏi nhà trưởng thôn, Đào Hỉ tiện đường qua nhà bà Lý hàng xóm mượn một cái liềm và một cái rổ, định lên núi hái ít rau dại.

Đồ đạc trong nhà đã bị nhà Tôn Cường lấy sạch, không còn lại thứ gì.

Hai ngày gần đây, nhà đó không thể nào trả lại đồ được.

Đào Hỉ định ngày mai sẽ lên thị trấn kiếm chút tiền, tiện thể mua thêm ít đồ ăn.

Nhưng bây giờ cô cần phải ăn đã.

Cô ăn bữa trưa ở nhà Tiểu Cẩu Tử, giờ đã đói lắm rồi.

Hôm nay vận may không tồi.

Sau khi lên núi, Đào Hỉ không chỉ hái được một ít rau dại mà còn nhặt được khá nhiều nấm.

Mang những thứ này về nấu với nước là được.

Cũng đủ cho một bữa.