Mà bên này Đào Hỉ lại không hề hay biết gì.
Cô rời khỏi nhà Tôn Cường rồi đi đến chuồng bò, nơi ở hiện tại của các thanh niên trí thức.
Trong số những thanh niên trí thức ở làng có một người tên Giang Nghị chơi rất thân với Lạc Minh.
Hơn nữa, họ còn cùng quê.
Đào Hỉ nghĩ có lẽ có thể đến chỗ Giang Nghị để hỏi thăm tin tức của Lạc Minh.
Hai người đã hẹn ngày mai kết hôn, vậy mà anh lại để lại một mảnh giấy rồi rời đi.
Đào Hỉ tuyệt đối không nghi ngờ anh là người thất tín, đã nói kết hôn rồi lại nuốt lời.
Dù sao cũng đã quen biết hai kiếp, đối với nhân phẩm của Lạc Minh, Đào Hỉ không hề có chút nghi ngờ nào.
Cô chỉ lo lắng nhà anh thật sự đã xảy ra chuyện gì.
Hoặc cũng có thể là người nhà Lạc Minh biết tin anh sắp kết hôn với một cô gái quê như mình nên đã gọi người về ngay trong đêm.
Đào Hỉ không biết gì về tình hình bên phía Lạc Minh, cứ tự mình suy diễn lung tung thật sự quá dằn vặt, thế nên cô quyết định phải đi làm rõ sự thật.
Chờ lấy được giấy chứng nhận kết hôn, cô có thể quang minh chính đại đòi nhà họ Tôn trả lại đồ!
Lúc Đào Hỉ đến chuồng bò, các thanh niên trí thức đã đi làm về.
"Cô đến đây làm gì?"
Xuân Tuyết liền chặn cô lại.
Khi thấy Đào Hỉ mặc một bộ đồ màu đỏ mới tinh, tóc chải chuốt gọn gàng, mặt mũi cũng rửa sạch sẽ, sự căm hận trong mắt Xuân Tuyết càng thêm đậm.
Lần trước lúc bắt gian, Đào Hỉ đã hắt cả một xô phân lên người Xuân Tuyết.
Chuyện đó không chỉ khiến Xuân Tuyết bị mọi người cười nhạo mà về nhà tắm gội mãi người vẫn còn mùi.
Xuân Tuyết đã sớm muốn tìm Đào Hỉ báo thù, nhưng vì không thấy bóng dáng cô đâu nên cục tức này vẫn luôn nén trong lòng.
Bây giờ Đào Hỉ lại tự tìm đến cửa, Xuân Tuyết sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô?
"Tránh ra."
Đào Hỉ không có tâm trạng để đôi co với Xuân Tuyết ở đây.
"Con tiện nhân, lần trước bắt gian không thành, là mày giấu thằng gian phu dưới hầm đúng không?"
Xuân Tuyết cố ý nói to lên để các thanh niên trí thức khác cũng nghe thấy.
Lâm Kiến Quốc đã hai lần bày kế đến nhà Đào Hỉ bắt gian nhưng lần nào cũng không tìm thấy gian phu.
Mọi người đều cảm thấy hắn quá đáng, ngay cả một cô gái mồ côi cũng không buông tha.
Do nhà Lâm Kiến Quốc có quan hệ nên không ai dám nói ra nói vào trước mặt hắn.
Xuân Tuyết là tòng phạm của Lâm Kiến Quốc, nhưng lại không có gia thế như hắn.
Mấy người không ưa Xuân Tuyết thường lấy chuyện cô ta đến nhà Đào Hỉ lần đó ra để nói kháy, khiến cô ta không ngóc đầu lên nổi.
Sau đó, Lâm Kiến Quốc nhập viện, Đào Hỉ bị bắt đi, Xuân Tuyết đã đến nhà Đào Hỉ.
Lúc này cô ta mới phát hiện ra, ở đó có một cái hầm!
Nhìn thấy cái hầm, Xuân Tuyết tức điên lên!
Hóa ra tất cả bọn họ đều bị con tiện tì Đào Hỉ này lừa gạt!
Chuyện Đào Hỉ giấu người dưới hầm, Xuân Tuyết về đã nói với mọi người, nhưng chẳng có ai thèm để ý đến cô ta.
Hôm nay, cô ta phải vạch trần bộ mặt thật của da^ʍ phụ Đào Hỉ!
Để cho con tiện nhân này không thể giả vờ được nữa!
Xuân Tuyết vừa la lên như vậy, quả thật đã thu hút tất cả thanh niên trí thức kéo đến.
Mọi người vây kín hai người họ.
"Xuân Tuyết, xem ra lần trước cô ăn chưa đủ no nhỉ?"
Đào Hỉ cười như không cười, cố ý nhấn mạnh chữ "ăn".
Bắt gian phải bắt tại trận, con ngốc Xuân Tuyết này bây giờ mới biết, cho dù có cái hầm cũng vô dụng.
"Đồ tiện nhân!"
Hễ nghe ai nhắc đến chuyện này trước mặt mình là Xuân Tuyết lại không kiềm chế được cảm xúc, chửi xong liền xông vào định đánh Đào Hỉ.
Trước đây khi các thanh niên trí thức còn ở nhà Đào Hỉ, Xuân Tuyết đã không ít lần đánh chửi cô.
Xuân Tuyết đã quen tay, hoàn toàn không chút sợ hãi.
Nhưng lần này, tay cô ta vừa giơ lên đã bị Đào Hỉ tóm lấy.
"Đây là cô ra tay đánh người trước đấy nhé?"
Đào Hỉ nhếch mép, thân hình linh hoạt nắm lấy tay Xuân Tuyết vòng ra sau lưng cô ta, rồi đạp mạnh vào khoeo chân.
"Á!"
Xuân Tuyết khuỵu thẳng xuống đất, ngã sấp mặt.
"Mày dám đánh tao?"
"Ối! Đau quá!"
Cô ta ngã sõng soài trên đất, mãi không đứng dậy nổi, những thanh niên trí thức bên cạnh cũng không ai đỡ, thậm chí có người còn đang cười thầm.