Chương 5

Mọi chuyện lặp lại y như kiếp trước.

Lục Tiểu Hạ ngẩng đầu nhìn lên tầng 3.

Căn phòng nơi bi kịch năm xưa xảy ra đang khép hờ cửa, trên cánh cửa và khung cửa sổ đều dán chữ “Hỷ” đỏ chói.

Lan can gỗ quấn lụa đỏ, mấy đứa trẻ ngậm kẹo, níu lấy lan can nhìn xuống, mắt tròn xoe.

Cô nheo mắt lại, trong đầu đã có kế hoạch.

Quả nhiên khi tiệc rượu đang giữa chừng, Trần Lan Trinh lại bước tới.

Bà ta cúi xuống, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Tiểu Hạ, đừng ăn nữa. Chuyện vào biên chế nhà máy tuy trên giấy là xong rồi nhưng con biết mà, bây giờ trưởng xưởng không còn quyền, tất cả đều do phó xưởng Thôi quyết. Muốn được nhận chính thức, vẫn phải nhờ ông ấy gật đầu.”

Lục Tiểu Hạ giả vờ ngoan ngoãn gật đầu.

Trần Lan Trinh chỉ lên căn phòng ở góc tầng 3, hạ giọng dặn thêm: “Giờ con lên đó đi, lát nữa vợ phó xưởng là dì Chu lúc nãy đấy, cũng lên nghỉ. Con nhớ nói năng cho ngọt, kể chuyện của bản thân một chút. Vào được sớm thì có lương sớm.”

Lục Tiểu Hạ “ừ” khẽ, đứng dậy xách chiếc túi nhỏ của mình.

Cô đã chờ khoảnh khắc này suốt cả buổi rồi.

Cô bước qua đám đông, hướng về phía cầu thang.

Giữa dòng người náo nhiệt, cô gái 19 tuổi ấy nổi bật đến mức khó mà không chú ý.

Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng, mái tóc đen thẳng dài, váy áo hợp mốt... và hơn hết, tuổi trẻ của cô đang ở độ rực rỡ nhất.

Nếu sau lưng cô mọc thêm đôi mắt, hẳn sẽ thấy có không ít người vẫn dõi theo từng bước chân cô, trong số đó, có cả Vu Văn Lễ.

Lên đến tầng 3, đi đến căn phòng ở tận đầu hành lang phía đông, cô mỉm cười nói với mấy đứa trẻ đang níu lấy lan can chơi đùa: “Cô dâu sắp phát kẹo nữa đấy, mấy em mau xuống đi nào!”

Đám trẻ ríu rít cười rồi ùa đi.

Lục Tiểu Hạ đứng bên lan can, nhìn từ xa trông vừa duyên dáng vừa yêu kiều.

Cô khẽ đặt tay lên lan can gỗ. Kiểu lan can này có tạo hình, cứ cách hơn một mét lại có một trụ gỗ màu nâu vàng dày hơn nối giữa các thanh. Phần tay vịn trên cùng to cỡ một chai nước ngọt.

Cô dùng lực ở tay trái, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay... một tiếng “rắc” rất khẽ vang lên.

Lục Tiểu Hạ nhìn bàn tay mình, trong lòng dâng lên niềm vui mừng không giấu nổi. Thứ “bí mật” trong bàn tay này, đúng là đã cùng cô sống lại.

Khi còn ở dưới tầng, cô đã thử bóp nát một viên kẹo cứng, chỉ dùng chút lực là nó vỡ vụn thành bột.