"Anh Ba" suốt buổi chẳng thèm đoái hoài gì đến Vu Văn Lễ, vẻ mặt rất ngạo mạn.
Còn Vu Văn Lễ thì liên tục mời rượu, kính rượu. Đó là lần đầu tiên cô thấy Vu Văn Lễ khúm núm nịnh nọt một người đến thế.
Người đó liếc nhìn cô, tháo kính xuống, cười như không cười nói:
"Em dâu vất vả rồi, ngồi xuống uống với anh ly rượu đi."
Cô khách sáo từ chối.
Vu Văn Lễ lại gọi giật cô lại, trừng mắt nhìn cô đầy hung tợn.
Thế là cô ngoan ngoãn ngồi xuống, gắp hai miếng rau, kính "Anh Ba" vài ly rượu.
Rượu trắng rất cay, sặc đến mức cô ho sù sụ.
Thấy vậy, "Anh Ba" bảo Vu Văn Lễ ra tiệm tạp hóa bên ngoài mua một bình nước ngọt.
Là nước cam mà bọn trẻ con rất thích uống.
Lúc đó cô còn nghĩ lần này mấy đứa nhỏ vui rồi, chỗ nước ngọt thừa lại mỗi đứa sẽ được một cốc.
Nhưng không biết có vấn đề ở đâu, chỉ một lát sau, cô cảm thấy toàn thân bủn rủn, buồn ngủ rũ rượi.
Sao có thể ngủ được chứ? Nhà đang có khách, lát nữa cô còn phải rửa bát, dọn dẹp, đón con về, dỗ con ngủ...
Nhưng dù cô cố gắng thế nào, đầu óc vẫn không chống đỡ nổi.
Trong cơn mê man, cô nghe thấy tiếng Vu Văn Lễ nói:
"Anh Ba, lần này được rồi chứ. Chúng ta xé giấy nợ trước đi, em không làm phiền anh nữa, em đi đón con."
Trong tầm nhìn nhòe nhoẹt, cô thấy Vu Văn Lễ bước ra cửa.
Sau đó cô không còn biết gì nữa.
Khi tỉnh lại đã là nửa đêm.
Mấy đứa con không có nhà.
Vu Văn Lễ cũng không có nhà.
Cô nằm trên giường, chăn đắp lộn xộn, một chân lộ ra ngoài lạnh buốt.
Cơ thể dưới lớp chăn không một mảnh vải che thân.
Cô rất nhanh đã nhận ra sự khác thường của cơ thể nhưng cô thà tin rằng đó là Vu Văn Lễ.
Chắc chắn là Vu Văn Lễ. Bắt buộc phải là hắn.
Cô không ngừng tự thuyết phục bản thân, một người đàn ông, một người chồng không thể nào làm ra cái chuyện tự đội nón xanh lên đầu mình như thế được.
Mấy ngày tiếp theo, Vu Văn Lễ không về nhà, mãi đến tận sát Tết hắn mới mò về.
Hắn lái một chiếc ô tô, lúc vào sân thì nói với bố hắn:
"Con mua xe rồi."
Đó là một chiếc Santana màu đen, biển số Bình A 3E59.
Cái Tết năm đó trôi qua cực kỳ vắng lặng, Vu Văn Lễ ngày nào cũng lái xe đi chơi bời lêu lổng bên ngoài, đêm 30 Tết cũng chẳng về nhà.
Người trong thôn đồn đại hắn bao nuôi đàn bà bên ngoài nhưng Lục Tiểu Hạ chẳng buồn chút nào, thậm chí còn thấy vui, mong sao người phụ nữ kia hớp hồn Vu Văn Lễ, để hắn đồng ý ly hôn, cô cũng thoát khỏi bể khổ.
Nhưng sự việc không diễn ra như mong đợi, cô phát hiện mình có thai.
Trước đó cô đã mang thai bốn lần, trong đó lần thứ hai bị sảy do bạo hành.
Con gái thứ ba vừa sinh ra đã bị Vu Văn Lễ bế đi mất, con gái lớn 5 tuổi, con gái thứ tư mới vừa tròn 2 tuổi.
Giờ mang thai đứa thứ năm, trong lòng cô lờ mờ cảm thấy không nên giữ đứa bé này, muốn đi phá thai nhưng Vu Văn Lễ bóp cổ đứa con gái thứ tư ép cô, dọa nếu dám đi phá thì lấy mạng đứa này đền mạng đứa kia.
Mười tháng sau, cô sinh đứa con thứ năm, là một bé gái, đặt tên là Tiểu Mạt.
Thái độ của Vu Văn Lễ đối với Tiểu Mạt đã chứng thực suy đoán của cô.
Hắn luôn mồm gọi Tiểu Mạt là "con hoang", "thứ hoang dại", "chó đẻ". Những đứa con gái khác tuy hắn cũng đánh mắng nhưng đôi khi tâm trạng tốt vẫn sẽ bế ẵm.
Riêng Tiểu Mạt, Vu Văn Lễ chưa từng bế một lần. Thấy ngứa mắt là đá văng ra. Tức giận chuyện gì là lôi Tiểu Mạt ra đánh trước.
Tiểu Mạt gặp hắn như gặp quỷ, sợ đến mức không nói nên lời.
Vu Văn Lễ còn thường xuyên nói nửa đùa nửa thật:
"Ông mày đổi xe mới là nhờ vào cái thứ con hoang này đấy!"
Năm Tiểu Mạt 4 tuổi, có hôm Vu Văn Lễ về nhà, vô cớ lôi con bé ra đánh một trận tơi bời. Cô liều mạng che chắn nhưng Tiểu Mạt vẫn bị tát một cái mạnh đến mức chảy máu tai.
Sau đó thính lực tai trái của Tiểu Mạt yếu hẳn đi.
Lại thêm một năm nữa, hắn định bán Tiểu Mạt...
Lúc cô mang thai Tiểu Mạt, Vu Văn Lễ đã bán mất bé Tư của cô rồi, cô không thể nào nhịn được nữa...
...
Lục Tiểu Hạ siết chặt tờ giấy in bằng lái xe trong tay, nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn.
Ngay cả tiếng gọi của Giang Nhất Nam cô cũng không nghe thấy.