Lục Tiểu Hạ chỉ kịp "ừ" một tiếng, trong lòng có cả ngàn chữ "không cần" nhưng lúc này cô chẳng muốn nói gì, chỉ mong cái ông "bố trẻ" này và ông "bố già" kia mau biến đi cho khuất mắt.
Bên kia đã giáo huấn xong, Tần Hồng Tú và Trần Lan Trinh dắt díu nhau đi về.
Tần Hồng Tú vừa đi vừa ôm miệng khóc, hình như bị gãy mất một cái răng.
Giải quyết xong vụ lộn xộn, vị công an già lại thay đổi bộ mặt hiền từ, quay sang nói với Giang Nhất Nam:
"Nam Nam, đi, bố đưa con về trường!"
"Dạ, bố hai!"
Trước khi đi, Giang Nhất Nam còn hạ giọng nói với Lục Tiểu Hạ:
"Việc chị nhờ em có manh mối rồi, lát nữa! Khoảng năm giờ chiều! Em quay lại tìm chị, chị vẫn bán ở đây chứ? Chào chị Hạ nhé!"
Nói xong, cậu chàng sải bước dài chạy về phía chiếc xe công an đỗ bên đường, leo lên xe cùng vị công an già.
Trái tim đang treo lơ lửng của Lục Tiểu Hạ rốt cuộc cũng từ từ hạ xuống.
Trong lòng cô âm thầm hạ quyết tâm, cái tên nhóc Giang Nhất Nam này, có một người cha nuôi làm nghề đó, tốt nhất cô nên tránh xa cậu một chút.
Là một người có ký ức mười mấy năm ngồi tù, lại vừa mới mãn hạn chưa lâu, cô mang theo nỗi sợ hãi bản năng với thân phận kia, chỉ muốn đứng nghiêm hô to hai chữ "báo cáo".
Trong một khoảng thời gian khá dài ở kiếp trước, cô thậm chí còn mang thành kiến rất sâu sắc với bộ cảnh phục ấy.
Chẳng phải họ đại diện cho công lý sao? Lúc Vu Văn Lễ bạo hành cô, mấy lần đánh cô thừa sống thiếu chết, công lý đang ở đâu?
Cuối cùng, một người phụ nữ chân yếu tay mềm như cô vì muốn sống mà phải vùng lên tự cứu lấy mình, đổi lại là bản án 17 năm tù giam. Rốt cuộc công lý đang bảo vệ cho ai?
Nhưng sau này cô cũng hiểu ra, đây là vấn đề của sự định nghĩa. Khi bạo hành gia đình chỉ được định nghĩa là "chuyện trong nhà" thì công lý cũng chỉ có thể làm đến thế mà thôi.
Chỉ khi bạo hành gia đình được định nghĩa là tội phạm bạo lực, là cố ý gây thương tích thì công lý mới có thể bảo vệ kẻ yếu.
Cô hận từ "bạo hành gia đình", hận cả kẻ đã phát minh ra từ này. Bạo lực chính là bạo lực, cố ý gây thương tích chính là cố ý gây thương tích, dựa vào đâu mà chỉ vì là người nhà, gán thêm chữ "gia" vào thì tính chất lại thay đổi chứ?
Hồi mới vào tù, quản giáo tổ chức cho mọi người học tập cải tạo, cô còn chẳng biết mình phải hối cải điều gì.
Định kiến ấy chỉ dần dần được xóa bỏ trong những năm tháng ở tù.
Quản giáo của cô cũng mặc bộ cảnh phục ấy, lớn hơn cô hai tuổi, có hai cô con gái.
Quan hệ giữa họ là đối lập nhưng nữ quản giáo ấy lại thật sự coi cô là một con người.
Thậm chí chị ấy còn tự bỏ tiền túi, từ Bạch Thành đến Bình Châu, chuyên tâm đi thăm con gái cô, còn quay video của con bé mang về cho cô xem.
Được người ta coi là con người, đó là thiện ý lớn nhất mà cô nhận được trong cả cuộc đời này.
Vì thế bây giờ, "coi người khác là con người" đã trở thành yêu cầu cơ bản nhất trong cách làm người của cô.
Cô thu dọn lại xe hàng, mấy người bán hàng rong xung quanh cũng xúm lại an ủi:
"Tiểu Lục à, không ngờ cháu từ nhỏ đã phải kiếm ăn dưới tay mẹ kế, thật chẳng dễ dàng gì."
"Không sao đâu Tiểu Lục, sau này bọn họ còn dám đến quấy rối, bọn cô sẽ đứng về phía cháu."
"Thảo nào tôi thấy cô bé Tiểu Lục này ít cười thế, hóa ra là bị mẹ kế chèn ép!"
Ông cụ Lý bán khoai lang nướng cũng đã quay lại, Lục Tiểu Hạ móc ra hai đồng đưa cho ông.
Chuyện vừa nãy là do cô mà ra, hại ông cụ Lý hỏng mất hai củ khoai, cô thấy áy náy vô cùng.
Ông cụ Lý nhất quyết không nhận tiền, ngại ngùng nói:
"Tiểu Lục, cháu đừng đưa tiền, hay là lấy bánh mì trừ vào đi, để ông mang về cho thằng cháu nội nếm thử."
Lục Tiểu Hạ không nói hai lời, bốc ngay mấy túi bánh mì đưa sang.
...
Bốn giờ rưỡi chiều.
Lục Tiểu Hạ đã có mặt ở đầu đường chợ đêm phố Cổ Bắc.
Hôm nay cô cố ý dọn hàng sớm hơn một chút, bánh mì làm cũng ít hơn, chủ yếu là để gặp Giang Nhất Nam.
Khi đến chợ đêm phố Cổ Bắc, từ xa cô đã nhìn thấy Giang Nhất Nam đang đứng ở chỗ suýt bị đánh hồi sáng, cổ vươn dài ngóng đợi.
Nhìn thấy cô, Giang Nhất Nam vui mừng nhảy cẫng lên, vẫy tay rối rít rồi chạy về phía cô.