Chương 44

Lục Tiểu Đông năm ấy mới 14 tuổi đã bị Tần Hồng Tú đuổi ra ngoài, nhét vào ở trong gian nhà kho tồi tàn đó.

Mùa đông lạnh như hầm băng, mùa hè nóng như cái lò hấp.

Tần Hồng Tú là bạn học của Vu Văn Lễ, mỗi lần cô bị bạo hành chạy về nhà mẹ đẻ, Tần Hồng Tú đều chắc như đinh đóng cột mà phán rằng:

Vu Văn Lễ không phải là người như vậy.

Sau này tận mắt chứng kiến Vu Văn Lễ đánh cô, cô ta lại đổi giọng:

"Văn Lễ đối xử với người khác đều rất tốt, tại sao anh ấy chỉ đánh mỗi mình cô? Cô có bao giờ tự hỏi lại bản thân xem có phải do cô có vấn đề không?"

Mẹ kiếp, những lời này chỉ mới nghĩ đến thôi cũng khiến cô không nhịn được mà siết chặt nắm đấm.

Tất nhiên cô cũng chẳng thèm cho hai người này sắc mặt tốt.

Cô cầm chiếc loa nhỏ lên, cứ rao việc của mình:

"Bánh đậu đỏ đây, bánh đậu đỏ thơm ngon ngọt ngào đây, sáu hào một cái, một tệ hai cái, hai tệ năm cái!"

Tần Hồng Tú bỗng nhiên xông tới, hất văng cái loa trên tay cô xuống đất, giận dữ quát:

"Dì Trần là bề trên của cô, bề trên nói chuyện với cô mà cô điếc à! Cho cô thể diện quá rồi nên cô không biết điều đúng không, đồ vô giáo dục!"

Tần Hồng Tú tức giận là vì chuyện sính lễ.

Trước đó La Anh Chí hùng hồn tuyên bố, lúc mặn nồng thì hứa hẹn đủ điều, nói đã chuẩn bị ba vạn tiền sính lễ. Thời buổi này mà đưa ba vạn sính lễ thì đích thị là chân ái rồi.

Cô ta hí hửng đem chuyện ba vạn sính lễ về khoe với gia đình, lập tức trở thành cục cưng trong mắt nhà mẹ đẻ, anh chị em dâu rể chẳng ai dám sưng sỉa với cô ta nữa.

Thế nhưng đùng một cái La Anh Chí lại bảo tiền sính lễ bị Lục Tiểu Hạ lừa mất rồi.

Mấy ngày nay trong nhà cô ta cãi nhau long trời lở đất.

Không cưới ư? Yêu đương lâu thế rồi, ngủ cũng ngủ rồi, chẳng lẽ để La Anh Chí hưởng không à.

Cưới ư? Sính lễ từ ba vạn tụt xuống còn một vạn tám, cảm giác bản thân bỗng dưng mất giá một nửa, trong lòng cô ta ấm ức không yên.

La Anh Chí cãi nhau với Lục Tiểu Hạ còn bị thương, rạn xương, phải mất ba tháng mới khỏi hẳn.

Đến lúc làm đám cưới, La Anh Chí phải bế cô ta từ xe hoa vào phòng tân hôn, tay đau thế thì bế kiểu gì?

Cô ta dựng ngược lông mày, hận không thể xé xác người phụ nữ nhỏ bé trước mặt này ra. Một con buôn bán vỉa hè hôi hám, mặc cái váy đỏ chót, trang điểm như hồ ly tinh, rốt cuộc là bán bánh mì hay bán thân đây.

Càng nghĩ càng điên, thấy Lục Tiểu Hạ cúi người nhặt loa, cô ta tung cước đá cái loa bay xa tít tắp.

"Trả tiền đây! Lục Tiểu Hạ! Cô lừa anh trai cô năm vạn, mau trả lại đây! Anh ấy hiền lành dễ bắt nạt, chứ bà đây không dễ chọc đâu nhé!"

Trước sạp hàng đã tụ tập vài người xem náo nhiệt, người dân xung quanh cũng tò mò vây lại, có người tốt bụng còn nhặt cái loa đưa lại cho cô.

Alo thử hai tiếng, may quá chưa hỏng.

Tần Hồng Tú giật phắt cái loa, gào lên chửi bới:

"Chính là con đĩ non này đây, mẹ nó chết sớm, dì Trần tôi gả vào nhà nó, nuôi nó khôn lớn, kết quả con khốn nạn này không biết ơn thì chớ, còn lừa tiền mẹ kế, lừa những năm vạn! Thứ đồ vong ân bội nghĩa, ai mua bánh mì của nó chính là tiếp tay cho kẻ vong ân bội nghĩa!"

Lục Tiểu Hạ cố gắng kiềm chế bàn tay trái đang run lên, chỗ này đông người, không thích hợp dùng nắm đấm giải quyết vấn đề.

Kiếp này cô muốn sống một cuộc đời sạch sẽ, trong sạch dưới ánh mặt trời, tuyệt đối không để dính líu đến lao tù.

Dạo gần đây cô đã quen thân với khá nhiều người bán hàng quanh đây, nghe Tần Hồng Tú nói vậy, mọi người đều im lặng nhưng ánh mắt đổ dồn về phía cô đầy nghi hoặc.

Vừa định mở miệng, sau lưng bỗng có người lên tiếng:

"Dì Trần này đầu óc có vấn đề à, sao lại để người ta lừa mất năm vạn dễ thế? Năm vạn đâu phải con số nhỏ!"

Lục Tiểu Hạ ngạc nhiên quay đầu lại, Giang Nhất Nam đang cầm một chiếc loa màu đỏ, đứng cạnh sạp nướng khoai lang.

Cái loa đỏ kia là của bác Lý bán khoai nướng, cô nhận ra.

Trần Lan Trinh tự dưng bị chửi là thiểu năng, tức đến mức chửi đổng:

"Mày nói láo! Ai bảo tao thiểu năng trí tuệ, thằng ranh con, liên quan gì đến mày!"

"Thế năm vạn của bà bị lừa kiểu gì? Hay là có cái thóp gì bị người ta nắm được?" Giang Nhất Nam cao giọng hơn.