Chuyện bị chặn đường tối qua mà để cậu biết được thì kế hoạch kiếm tiền của cô coi như "chết yểu giữa đường".
Đang lúc phân vân, bỗng nghe cậu nói với Giang Nhất Nam:
"Nhất Nam, chiều nay con qua chỗ bố ba con, tiện thể mang mấy cái bánh mì theo, không phải biếu không đâu nhé, cứ cho mấy đồng nghiệp trong đội cảnh sát giao thông nếm thử, nếu có nhu cầu thì có thể đặt hàng, chị Hạ Hạ của con giờ đang bán bánh mì..."
Người Bình Châu gọi anh em trai của bố theo thứ tự là "Bố cả, bố hai, bố ba...".
Lục Tiểu Hạ bắt được ngay thông tin "đồng nghiệp trong đội cảnh sát giao thông".
Cô bất giác liếc nhìn Giang Nhất Nam thêm vài lần.
Ăn xong, cô chui tọt vào gian bếp nhỏ của mình, bắt đầu chuẩn bị đồ để chiều đi bán.
Chuyện tối qua khiến cô thấy cần phải điều chỉnh giờ giấc, đi sớm hơn một chút và về cũng sớm hơn.
Giang Nhất Nam ngồi nói chuyện với cậu ở phòng khách một lúc rồi cũng mò vào gian bếp của cô xem xét với vẻ tò mò.
Cậu bé này lúc nào cũng cười tủm tỉm, rất lễ phép.
Lục Tiểu Hạ phát hiện ra con cái nhà có điều kiện được nuôi dạy tử tế thì đa phần đều sáng sủa, ăn mặc chỉnh tề, cái này chắc chắn liên quan đến dinh dưỡng và gu thẩm mỹ.
Giang Nhất Nam cũng rất tinh ý, rửa tay sạch sẽ rồi đứng bên cạnh, lúc thì giúp cô rót nước, lúc thì lấy nguyên liệu, thi thoảng hỏi vài câu liên quan đến bánh mì, không để không khí bị chùng xuống cũng không làm người khác thấy phiền.
Khả năng ăn nói và làm chủ tình huống tuyệt đối ăn đứt bạn bè đồng trang lứa.
Cô sống hai kiếp người rồi mà khoản mồm mép cũng không bằng cậu.
Haizz, có những người sinh ra đã ở vạch đích rồi.
Kiếp trước, cô không đến tìm xưởng trưởng Giang ký tên nên không biết cậu bé này. Ấn tượng trong cô là một năm sau xưởng trưởng Giang chuyển công tác khỏi Bình Châu nên kiếp trước, cô và Giang Nhất Nam là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
Cô không nhớ xưởng trưởng Giang có anh em trai, chỉ nhớ ông ấy có một người chị gái, lấy chồng làm cán bộ to, kiểu cán bộ hay lên báo ấy. Vì danh tiếng khá lớn nên rất nhiều người trong xưởng dược đều biết.
Lúc này cậu và bà ngoại đã đi ngủ trưa, mợ đi sang hàng xóm chơi, Tiểu Đông ở trên lầu làm bài tập.
Cô liếc nhìn ra sân, không có ai, trong bếp chỉ có cô và Giang Nhất Nam, cậu đang đứng dựa lưng vào khung cửa.
"Bố ba của em làm ở đội cảnh sát giao thông à?" Cô khẽ hỏi.
"Vâng ạ."
"Bác ấy làm gì ở đó?"
“Đội trưởng ạ."
"..."
"Chị Hạ Hạ, chị nghiêm túc quá."
Lục Tiểu Hạ ngẩn người, hiểu ý cậu là cô ít cười.
Đây không phải là lần đầu tiên có người nói như vậy.
Ngày xưa cô hay cười lắm chứ, cô gái 19 tuổi của kiếp trước, khi chưa bị cuộc hôn nhân giày vò, chưa từng gϊếŧ người ngồi tù, tuy ít nói nhưng cực kỳ hay cười.
Chỉ là khóc lóc và sầu muộn quá lâu, bị bóng tối giam cầm quá lâu, cơ mặt cứng lại mất rồi.
Người như Giang Nhất Nam, lại là đàn ông con trai, định sẵn đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, có lẽ cả đời cũng chẳng hiểu được vì sao cô lại không thích cười.
Bây giờ, cô nở một nụ cười nhẹ với chàng thiếu niên, tỏ ra chút thiện chí.
Dù sao cô còn có việc cần nhờ cậu, đừng dọa cậu sợ.
Cũng đừng trách cô nghĩ thế, dùng linh hồn sống qua hai kiếp nhìn Giang Nhất Nam, cô chỉ thấy cậu là một đứa trẻ con.
Lúc nãy mợ nói chuyện có nhắc qua, tháng sau Giang Nhất Nam mới tròn 18 tuổi.
Cô cười xong liền cúi đầu tập trung vào cục bột trên tay, không để ý thấy chàng thiếu niên kia mặt đã đỏ bừng, lan ra cả tai và cổ.
Nụ cười ấy như có thứ gì đó gõ mạnh vào trái tim cậu.
Trong một hai giây ngắn ngủi, tim cậu lỡ mất một nhịp.
Hơn bốn giờ chiều, mọi thứ đã thu dọn xong xuôi, Lục Tiểu Hạ chuẩn bị đi bán hàng.
Giang Nhất Nam cũng vừa hay định về, cô gói cho cậu mấy chiếc bánh mì. Lời khách sáo cậu cô đã nói rồi nên cô không nhắc lại nữa.
Sau đó cô đạp xe ba gác ra khỏi cửa.
Hôm nay trường học nghỉ cuối tuần, chắc chắn không thể đến cổng trường bán được.
Cô quyết định đến chợ đêm phố Cổ Bắc.
Tiểu Đông vốn đòi đi theo nhưng bị cậu giao thêm hai bài toán khó, đành bĩu môi lên lầu làm bài.
Cô cũng không thể để em gái đi cùng, chuyện biển số xe chưa tra ra, nguy hiểm vẫn còn rình rập.