Mỗi lần câu đó vang lên, theo sau chắc chắn sẽ có thứ gì đó bay tới. Có thể là cái cốc, cái bình giữ nhiệt... bất cứ vật gì thuận tay hắn, thậm chí là cả con dao chặt thịt.
Đến khi phản kháng lại và gϊếŧ hắn, cô mới biết thì ra Vu Văn Lễ cũng biết sợ.
Sợ đến mức đái ra quần. Thật đáng khinh.
Tiếng pháo lại nổ rền, ai đó hét lên: “Cô dâu đến rồi!”
Đám đông trong sân lập tức ùa ra cổng, người này chen người kia, ồn ào náo nhiệt.
Có người bắt đầu trải một tấm thảm đỏ để làm lối đi cho cô dâu.
Nhà họ Thôi ngập trong sắc đỏ.
Từ tay vịn cầu thang đến gốc cây trong sân đều quấn lụa đỏ rực.
Hai chiếc loa lớn đặt ở góc sân phát đi phát lại bài “Hôm nay là ngày tốt, điều ước gì rồi cũng sẽ thành hiện thực”.
Trần Lan Trinh mải xem náo nhiệt, bỏ cô ngồi một mình giữa đám người ồn ào.
Mọi thứ đều giống hệt trong ký ức.
Nhưng cô không còn là Lục Tiểu Hạ của năm đó nữa. Cô gái yếu đuối, hiền lành ấy đã chết vào ngày này của kiếp trước.
Giờ đây, một Lục Tiểu Hạ hoàn toàn mới đã sống lại.
Cô là Lục Tiểu Hạ từng khóc đến thϊếp đi rồi lại tỉnh dậy trong nước mắt suốt vô số đêm dài.
Là người từng yếu đuối, rồi dùng chính mạng sống của mình để phản kháng.
Là người từng gϊếŧ người, tay đã từng nhuốm máu.
Là người từng tranh đấu tàn độc với đầu gấu trong tù và còn là người chiến thắng.
Vu Văn Lễ đang bước về phía cô.
Ừm, kiếp này phải thanh toán món nợ lớn nhất trước đã.
“Tiểu Hạ đúng không? Anh là Vu Văn Lễ, chắc em chưa biết anh đâu nhưng anh biết em đấy. Phó xưởng Thôi là dượng hai của anh, còn anh trai La Anh Chí của em cũng thân với anh lắm. Gọi anh một tiếng “anh” là được rồi. Nào, ăn hạt dưa đi.”
Vu Văn Lễ vừa nhai hạt dưa vừa tiến lại gần, cố tình để rơi vài hạt xuống ngay trước mặt cô.
Kiếp trước, hắn cũng bắt chuyện y như thế. Năm ấy cô mới 19 tuổi, lúng túng đứng dậy, còn thật thà gọi hắn một tiếng “anh”.
Vu Văn Lễ có gương mặt trắng trẻo, dáng người thấp, trông có vẻ thư sinh nho nhã, hoàn toàn không giống loại đàn ông vũ phu.
Hắn quá giỏi che giấu bản chất của mình.
Song lần này, Lục Tiểu Hạ không đứng dậy.
Cô chỉ liếc hắn một cái rồi tiện tay lấy vài hạt dưa trong đĩa trái cây, chậm rãi tách vỏ ăn.
Không lâu sau, có người gọi Vu Văn Lễ ở phía xa.
Hắn cười gượng đứng dậy: “Được rồi, Tiểu Hạ cứ ngồi đi, đừng khách sáo. Khát thì uống nước nhé, có gì gọi anh. Anh qua bên kia phụ một tay đã.”