Phải biết rằng trước đây cô thực tập ở phòng tài chính của xưởng đóng gói trực thuộc xưởng dược, lương một tháng cộng cả tiền ăn mới được có 160 tệ.
Trong lòng bỗng dâng lên chút kích động.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động, hợp pháp kiếm tiền bằng chính năng lực của mình.
Nếu buổi tối đi bán thêm một chuyến nữa, kiếm thêm 90 tệ, vậy thì một ngày kiếm được còn nhiều hơn cả một tháng lương đi làm công ăn lương.
Một tháng là có thể kiếm được hơn năm nghìn tệ.
Không không không cũng không thể tính như thế được.
Cô nhanh chóng tự dội cho mình gáo nước lạnh.
Làm gì có chuyện thuận buồm xuôi gió mãi thế, cô đâu phải con cưng của trời, ông trời dựa vào đâu mà đối xử tốt với cô như vậy chứ.
Trời mưa không đi bán được, có việc bận không đi bán được, buôn bán cũng chẳng thể nào ngày nào cũng suôn sẻ như thế này.
Nhưng dù một tháng chỉ đi bán nửa tháng thôi cũng kiếm được hơn hai nghìn tệ rồi.
Kiếp trước chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kinh doanh, giờ mới được mở mang tầm mắt, hóa ra chỉ cần bỏ được cái sĩ diện hão này xuống thì đi bán hàng rong còn hơn đi làm công ăn lương nhiều.
Từ phố đi bộ đi ra, cô lại nhìn thấy Trình Chu, anh ta thế mà vẫn chưa đi, mặt mày sa sầm xách hai cái bánh mì đứng đợi cô ở đầu phố.
Lúc này cô hoàn toàn chẳng còn tâm trạng đâu mà dây dưa với Trình Chu nữa, cô đang vội về nhào bột, ủ bột để chuẩn bị cho buổi bán hàng tối nay.
Dường như cô đã nhìn thấy tiền đang vẫy gọi mình.
"Tiểu Hạ, hôm nay em nói rõ ràng với anh đi, rốt cuộc em nghĩ thế nào về chuyện của hai đứa mình?" Trình Chu đen mặt hỏi.
Lục Tiểu Hạ ngồi trên xe ba gác, đưa tay lau mồ hôi trên trán, tâm trạng cô đang rất tốt, lần đầu tiên nở nụ cười tươi rói với Trình Chu, dù chỉ là cười xã giao ba phần:
"Trình Chu, tôi trịnh trọng nói với anh lần cuối cùng, tôi thật sự không thích anh nữa rồi, chúng ta đã chia tay, anh cũng là người có thể diện, đừng đến tìm tôi nữa."
Nói rồi, cô khẽ vặn tay ga, chiếc xe ba gác nhỏ màu đỏ hòa vào dòng xe cộ trên đường lớn, chạy về hướng ngõ Đông Hồ.
Trận đầu ra quân thắng lợi, tối hôm đó, Lục Tiểu Hạ lại làm thêm 150 chiếc bánh mì nhân kem trứng, chất đầy ắp cả thùng xe ba gác.
Lo ngại khả năng chi tiêu của học sinh có hạn, tối nay cô cố ý làm bánh to hơn một chút, mỗi chiếc bánh đóng vào một túi riêng, bán với giá một đồng một cái, tính ra lợi nhuận mỗi cái được 5 hào.
Cậu sợ ánh sáng không đủ sẽ làm chậm trễ việc thu tiền của cô nên đặc biệt chế thêm một cái móc sắt vào chiếc đèn pin công suất lớn để có thể treo lên xe, dùng như một chiếc đèn đêm nhỏ.
Ánh sáng từ đèn pin tỏa ra ấm áp, chiếu rọi lên những chiếc bánh mì, làm cho chúng trông càng thêm phần hấp dẫn.
Đến 8 giờ, học sinh từ cổng trường ùa ra, có lẽ vì người trẻ tuổi vốn dĩ tò mò với những thứ mới lạ nên rất nhanh đã có hai cô bé vây quanh xe cô:
"Váy chị mặc đẹp quá!"
Lục Tiểu Hạ đang chuẩn bị mở hàng thì nghẹn lời: "..."
Hôm nay cô vẫn mặc áo trắng, váy xòe rộng màu cam đỏ, chân đi đôi giày đế mềm.
Bận rộn cả ngày, buổi chiều đứng trước bàn nhào bột đến mỏi nhừ cả chân nên tối nay cô không đi giày cao gót.
Ánh đèn làm cho chiếc váy màu cam đỏ của cô càng thêm rực rỡ, tươi sáng.
Nhưng mà cô là người bán bánh mì cơ mà.
Cô cười bẽn lẽn:
"Em ơi, ăn thử bánh mì mới ra lò đi, chị tự tay làm đấy, thơm ngon mềm mịn lắm, một đồng một cái."
"Vậy cho em một cái nhé."
Cứ như thế, hàng đã mở.
Chẳng mấy chốc, bánh đã bán hết một nửa.
Bán đến chín giờ, khi học sinh đã về gần hết, cô còn lại năm sáu chiếc bánh. Tính ra cả buổi tối nay, mỗi chiếc bánh lãi 5 hào, tổng lợi nhuận cũng được khoảng một trăm đồng.
Lục Tiểu Hạ đẩy xe ba gác chuẩn bị dọn hàng, tiện thể chia số bánh còn lại mỗi chủ sạp một cái. Sau này còn buôn bán lâu dài ở đây, trước tiên cứ làm quen cho thuận lợi đã.
Chỉ tốn một ngày mà kiếm được số tiền bằng thu nhập cả tháng trước đây khiến Lục Tiểu Hạ có chút phấn khích.
Cô biết làm rất nhiều loại bánh mì, biết làm cả bánh sinh nhật, các loại bánh quy, bánh cookie, bánh trứng cuộn... Ước mơ của cô là mở một tiệm bánh mì.
Cứ đà này, liệu nửa năm nữa cô có thể tính đến chuyện mở tiệm được không nhỉ?