Trình Chu nói tiếp:
"Tiểu Hạ, anh định thuê một căn phòng bên ngoài, em cũng đừng ở nhà cậu em nữa, chúng ta... Sống chung đi. Đợi gạo nấu thành cơm, chúng ta có con rồi, mẹ anh không nhận cũng phải nhận. Em yên tâm, anh sẽ đối tốt với em, anh thề đấy!"
Lục Tiểu Hạ đang sắp xếp lại tủ hàng thì sững người, cô tò mò ngẩng đầu lên hỏi một câu:
"Ý anh là muốn tôi chưa chồng mà chửa hả?"
Trình Chu mím môi, ấp úng đáp:
"Sổ hộ khẩu của anh... Mẹ anh đang giữ. Tiểu Hạ, anh yêu em, không cần tờ giấy đăng ký kết hôn kia để chứng minh đâu. Đây chỉ là kế sách tạm thời thôi, đợi có con rồi, mẹ anh nhìn mặt cháu chắc chắn sẽ nhận em, đến lúc đó làm đăng ký kết hôn bù cũng tiện mà!"
Lục Tiểu Hạ im lặng, đeo tạp dề lên bắt đầu làm việc.
Trong lòng cô cũng chẳng thất vọng bao nhiêu, sống lại kiếp này, cô vốn dĩ chẳng còn chút tơ tưởng nào về chuyện yêu đương trai gái nữa rồi.
Nhưng cô vẫn nghe thấy tiếng vỡ vụn của những ký ức trong sâu thẳm trái tim mình.
Đây chẳng phải là kịch bản của người tù số 6533 chuyển vào buồng giam cùng cô vào năm thứ ba cô thụ án sao?
6533 là một sinh viên đại học, cô ấy và bạn trai yêu nhau rất thắm thiết.
Nhà trai làm chính trị, muốn dùng con trai để liên hôn nên tất nhiên không đồng ý cho 6533 bước chân vào cửa. Thế là để chứng minh tình yêu của mình, người bạn trai đã bỏ nhà đi sống thử với 6533. 6533 - cô gái trẻ bị đầu độc bởi những bộ phim ngôn tình cũng dũng cảm hiến dâng tất cả, chẳng bao lâu sau đã sinh được một cậu con trai.
Sau này bố mẹ chồng nhìn mặt cháu nội cũng miễn cưỡng cho cô ấy vào cửa nhưng lại trăm phương ngàn kế coi thường, mỉa mai, chửi rủa chèn ép cô ấy. Chồng cô ấy chịu khổ cùng cô bên ngoài cũng đã chán ngấy, giờ cũng chẳng còn đứng về phía cô ấy nữa.
Cuối cùng 6533 không chịu nổi, đành phải ly hôn. Nhà chồng có tiền có thế, đưa ra bằng chứng cô ấy tinh thần không ổn định, đứa con trai cô ấy mang nặng đẻ đau bị phán cho nhà chồng nuôi.
Từ đó về sau, mẹ chồng không cho cô ấy gặp con nữa.
6533 nhớ con đến phát điên, ngày nào cũng rình rập chặn đường mẹ chồng, cuối cùng xảy ra xô xát, lỡ tay đánh chết bà cụ.
Thấy không, cách đàn ông giải quyết vấn đề kiểu này y hệt nhau, họ có thể rút lui bất cứ lúc nào, mọi rủi ro đều do người phụ nữ gánh chịu.
"Tình yêu của đàn ông giống như bong bóng xà phòng vậy, nhìn thì đẹp đấy nhưng thật ra còn mỏng manh hơn cả tờ giấy, gió thổi nhẹ cái là vỡ tan tành, tuyệt đối không chịu được thử thách đâu."
Đó là nguyên văn lời của 6533.
Lục Tiểu Hạ khẽ thở dài.
Cô của kiếp trước yếu đuối nhu nhược kia liệu có vì tình yêu mà sa chân vào cái bẫy này không, cô cũng không biết nữa.
Thực sự là ngồi tù hơn mười năm, vốn từ vựng có hơi nghèo nàn, cô cũng chẳng nghĩ ra được từ ngữ gì cao siêu, đành cầm hai cái bánh mì sữa lên, đưa ra trước mặt Trình Chu:
"Trình Chu, tôi chia tay với anh không phải vì cái chỉ tiêu biên chế cũng không phải vì mẹ anh, đơn giản là tôi không thích anh nữa thôi. Hai cái bánh này anh cầm về nếm thử đi, nếu thấy ngon thì quảng cáo giúp tôi. Phiền anh đứng xa ra một chút, đừng làm lỡ việc khai trương của tôi."
Nói xong, cô cầm chiếc loa nhỏ lên, bắt đầu rao bán với người đi đường:
"Bánh mì sữa đây! Bánh mì nhân sữa trứng nóng hổi vừa ra lò, hai tệ một túi! Một túi hai cái, bánh mì sữa thơm ngon mềm xốp đây!"
Giọng cô không cao, tiếng cũng không lớn, không phải kiểu gào thét khản cỗ, mà mang theo chút nhẹ nhàng, từ tốn như đang kể chuyện.
Biết sao được, dù có sống lại một đời thì cô cũng chẳng thể trở thành người đanh đá, chua ngoa được.
Đưa bánh xong cô lại thấy hối hận, người coi sĩ diện quan trọng hàng đầu như Trình Chu thì đời nào lại giúp cô đi rao bán bánh mì.
Phí mất hai cái bánh.
Mùi thơm của bánh mì lan tỏa nồng nàn, rất nhanh sau đó hai chủ tiệm quần áo gần đấy đã mỗi người mua một phần.
Có người cắn một miếng xong còn thốt lên đầy vẻ khoa trương:
"Ái chà ngon thật đấy! Có bán sữa đậu nành không em?"
Lục Tiểu Hạ ngẩn người, ôi thôi chết, cô chỉ mải nghĩ bán bánh mì, quên béng mất chuyện bán kèm sữa đậu nành.
"Hôm nay không có ạ, mấy hôm nữa sẽ có."
Cô lại đẩy xe đi chầm chậm vào sâu trong phố đi bộ, chưa đầy một tiếng đồng hồ, hơn 150 cái bánh mì nhân sữa đã bán hết sạch. Một cái một tệ, mỗi cái lãi 6 hào, buổi sáng hôm nay cô đã kiếm được 90 tệ.