Chương 34

Đến lúc anh hùng cứu mỹ nhân rồi.

Lục Tu Minh bất chấp "thân bệnh", bật dậy khỏi ghế sofa, chạy đến bên cửa phòng ngủ chính, dang hai tay chắn trước cửa:

"Mày làm cái gì thế Lục Tiểu Hạ, hôm nay mày không bỏ ra ba vạn thì đừng hòng gặp được em gái mày!"

Khoảnh khắc này, sự thất vọng của Lục Tiểu Hạ đối với người cha này đã rơi xuống tận mười tám tầng địa ngục, cõi lòng bi thương khôn tả.

Dù cô đã thay đổi được vận mệnh bị cưỡng bức và lăng nhục lúc mở đầu nhưng vẫn chẳng thể nào thay đổi được sự bạc bẽo của tình thân.

Chính là người cha này, kiếp trước mẹ mất chưa đầy nửa năm đã rước mẹ kế về cho cô, lại còn ngầm đồng ý để Trần Lan Trinh tính kế cô, hủy hoại cả đời cô.

Chính là người cha này, vì muốn giữ mình mà trơ mắt đứng nhìn cô bị Vu Văn Lễ chà đạp đến mức không còn ra hình người. Hai cô con gái, ông ta chẳng bảo vệ được đứa nào.

Có lẽ trong mắt ông ta, con gái chỉ là con bài để đổi lấy những nguồn lợi mà ông ta mong muốn...

Cô nhìn người cha ruột của mình, trong mắt lóe lên một tia chế giễu lạnh lẽo.

"Dựa vào đâu mà phải đưa ông ba vạn?"

"Dựa vào đâu à? Dựa vào tao là bố mày! Tao sinh ra mày, nuôi mày lớn!"

"Ông sinh tôi ra, đã được tôi cho phép chưa?"

Lục Tu Minh nhất thời không phản ứng kịp:

"..."

"Nếu tôi được lựa chọn, tôi sẽ không bao giờ chọn ông làm cha tôi." Lục Tiểu Hạ lạnh lùng nói.

Lục Tu Minh lần này thì nghe hiểu rồi, đây là nó đang chửi ông ta không xứng làm cha.

Khuôn mặt già nua tức thì đỏ bừng như gan heo, ông ta thẹn quá hóa giận, giơ tay lên định tát nhưng bàn tay dừng lại giữa không trung lại không dám hạ xuống.

Bởi vì ông ta chợt nhớ đến hôm ở nhà mẹ vợ, ông ta vốn định tát đứa con gái bất hiếu này một cái nhưng chẳng hiểu sao lại trẹo tay, về nhà đau nhức suốt hai ngày trời.

Lục Tiểu Hạ đưa tay đẩy nhẹ một cái đầy hời hợt, như thể đang gạt một món đồ vật đáng khinh, rất nhẹ nhàng, đã gạt Lục Tu Minh sang một bên.

Chỉ một cái đẩy nhẹ ấy, Lục Tu Minh loạng choạng, ngã nhào vào người Trần Lan Trinh.

"Ái ôi!"

Trần Lan Trinh hét lên một tiếng, hướng về phía phòng ngủ phụ gào lên:

"Anh Chí! Mau ra đây, cứu mạng với!"

Cửa phòng ngủ phụ mở ra.

Một người đàn ông trẻ tuổi bước ra.

Người bước ra chính là anh trai kế của cô, La Anh Chí.

Thêm một gã khốn nạn nữa trong cái nhà này.

La Anh Chí dáng người không cao, thuộc dạng thấp đậm, tướng mạo cũng chẳng có gì nổi bật.

Nếu không có cái biên chế công nhân chính thức thì trên thị trường hôn nhân ở Bình Châu, gã chẳng có chút ưu thế nào.

Thế nên mẹ con nhà này mới trăm phương ngàn kế nhòm ngó đến chỉ tiêu của Lục Tiểu Hạ.

Kiếp trước, trong âm mưu về cuộc hôn nhân của cô, La Anh Chí là kẻ chủ mưu và đề xuất, còn Trần Lan Trinh là kẻ thực hiện.

Kết quả là La Anh Chí có được biên chế, Vu Văn Lễ có được cô, đôi "bạn bè hồ ly" này đều là những kẻ hưởng lợi đáng chết.

Cô nhìn La Anh Chí, gã đàn ông này bề ngoài trông có vẻ hiền lành tốt bụng, mồm miệng ngọt xớt, mở miệng là một tiếng chú hai tiếng chú, dỗ ngọt Lục Tu Minh đến mức hận không thể dâng cả tiền quan tài cho gã.

Thực chất gã là một con hổ mặt cười, nội tâm cực kỳ lạnh lùng hám lợi, lật lọng hai mặt, giỏi tính toán chi li.

"Có chuyện gì vậy?" La Anh Chí nhìn ba người trong phòng khách.

Chắc là cảm thấy con trai ruột đến rồi, có người chống lưng rồi, Trần Lan Trinh đỡ Lục Tu Minh òa khóc:

"Chú con... Bệnh nặng thế này rồi mà con Tiểu Hạ còn đánh ông ấy! Tạo nghiệp chướng gì thế này, làm gì có đứa con gái nào lại đánh cha ruột chứ! Chú Lục coi con như con trai ruột, con mau thay chú dạy dỗ lại nó đi, đúng là vô pháp vô thiên rồi!"

"Đúng đấy, Anh Chí, con đánh nó đi! Đánh chết đứa con gái bất hiếu này cho chú! Chú coi như nó chết rồi, chú không nuôi cái loại vô ơn bạc nghĩa này!" Lục Tu Minh trốn sau lưng Trần Lan Trinh, hùa theo xúi giục.

Lục Tiểu Hạ nắm chặt tay trái, liếc nhìn La Anh Chí một cái nhẹ hẫng.

"Nhìn cái gì mà nhìn! Lục Tiểu Hạ, trả tiền lại đây thì tao không đánh mày. Mày đừng có mà không hiểu chuyện, mày phải đưa tiền cho chú Lục chữa bệnh, mày không hiếu thuận với ông ấy thì ai hiếu thuận."