Chương 31

"Trình Chu, chỉ tiêu của em đã nhường cho La Anh Chí rồi."

Cô nhìn thẳng vào Trình Chu, bình thản nói.

"Em nói cái gì cơ!"

Trình Chu quả nhiên sụp đổ ngay lập tức, khϊếp sợ nhìn cô:

"Em có ý gì? Tại sao hả Tiểu Hạ, em lừa anh đúng không! Sao em không bàn bạc với anh? Có phải bọn họ ép em không? Để anh đi tìm họ!"

"Không ai ép em cả, là em không muốn nữa."

Trình Chu sắp khóc đến nơi:

"Em... Tại sao em lại làm thế? Em có nghĩ cho chúng mình không vậy! Anh đã nói với mẹ rồi, năm nay em chắc chắn sẽ lo được biên chế mà!"

Lục Tiểu Hạ càng cảm thấy nhẹ lòng. Nhìn xem, anh ta quan tâm đến cái biên chế kia hơn cả tình yêu.

Cho nên cũng chẳng cần áy náy hay tiếc nuối gì nữa. Với nhà họ Trình, cưới cô là một sự bố thí, mà kiếp này, cô không cần bất kỳ sự bố thí của ai cả.

Lục Tiểu Hạ bình tĩnh nhìn Trình Chu:

"Trình Chu, mình chia tay đi. Em không hợp với anh và tất nhiên, anh cũng không hợp với em."

Mắt thường cũng có thể thấy sắc mặt bà Lý Minh Châu dịu đi hẳn.

Bà ta chắc chắn đang đắc ý lắm, bản thân tài giỏi đến mức nào, chỉ dăm ba câu đã đuổi khéo được cô gái nghèo kiết xác đang bám lấy con trai bà ta.

Kệ bà ta nghĩ gì thì nghĩ.

Trình Chu thì vừa kinh ngạc vừa tức giận, lại xen lẫn chút đau lòng. Có thể thấy, sự đau lòng đó không phải là giả vờ.

Trên mặt Lục Tiểu Hạ cuối cùng cũng nở một nụ cười hiếm hoi:

"Đúng rồi Trình Chu, hôm nay để anh đi cùng em cả buổi chiều, cảm ơn anh nhé. Bữa cơm chia tay này, em mời. Chào tạm biệt, Chủ nhiệm Lý!"

Cô đi đến quầy thu ngân thanh toán xong xuôi rồi nghênh ngang bước đi.

Trình Chu muốn đứng dậy đuổi theo nhưng đã bị Lý Minh Châu ngăn lại.

Lục Tiểu Hạ không về nhà ngay mà quay đầu đi đến trường trung học số 3 Bình Châu ở gần đó.

Đây là một trường liên cấp hai và cấp ba.

Học sinh từ lớp 8 đã bắt đầu phải học buổi tối, trường này tan học lúc 8 giờ tối, nghĩa là còn khoảng hai mươi phút nữa.

Khu vực xung quanh đã lác đác xuất hiện nhiều xe ba bánh bán hàng rong, chủ yếu là đồ ăn vặt. Cũng có vài sạp bán thú nhồi bông.

Cô đứng đợi đến tám giờ, dòng người từ cổng trường ùa ra như ong vỡ tổ, các quầy hàng ven đường lập tức trở nên bận rộn.

Trong lòng cô đã hình thành một ý tưởng rõ ràng về việc mình sẽ làm gì.

Đứng ở góc nhìn của tương lai nhìn về năm 1996, đây quả thật là một thời đại tốt đẹp, có rất nhiều con đường để kiếm tiền, tùy tiện buôn bán chút gì đó cũng có thể sinh lời.

Nhưng cô không thể tùy tiện.

Bởi vì cô không được phép thua.

Cô phải nuôi em gái, cô phải sống cho ra hồn người, sống những ngày tháng bình thường, yên ổn. Cô muốn một đời không lo âu sợ hãi nên không thể đi sai dù chỉ nửa bước.

Cô giỏi cái gì nhỉ?

Hồi học trung cấp, cô học ngành kế toán.

Nhưng sau này 3796 từng cười cô, bảo rằng vinh dự cao nhất của nghề kế toán là vào tù, sao cô lại lăn lộn đến tận Bạch Thành thế này.

Mãi sau này cô mới hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì.

Kế toán là nghề cô không thích cũng chẳng thể gọi là giỏi, kiếp trước chỉ vì muốn vào xưởng dược Bình Sa nên mới chọn ngành này. Sau đó thực tập vài tháng, lương mỗi tháng chỉ hơn một trăm tệ.

Nếu bây giờ tìm một công việc kế toán, với người mới như cô, lương cũng chẳng cao được bao nhiêu, một tháng kịch kim cũng chỉ kiếm được ba bốn trăm tệ, nói gì đến chuyện nuôi em gái, e rằng đến tiền học phí còn chẳng đóng nổi.

Nếu nói về sở trường, cô giỏi hơn cả là... Ừm, làm bánh.

Kiếp trước ở trong tù, ban đầu cô chỉ một lòng muốn chết, sau này cậu cô dẫn hai đứa con gái vào thăm nuôi một lần, mới khơi dậy khao khát sống trong cô.

Muốn sống thì phải tính kế sinh nhai cho ngày ra tù nên cô học nghề rất chăm chỉ.

Trong tù có các lớp dạy nấu ăn, làm bánh, may vá, cắt tóc, có năm còn mở cả lớp tẩm quất massage nhưng trong số đó, cô thích nhất là làm bánh.

Bởi vì con gái cô rất thích ăn những chiếc bánh mì nhỏ thơm mềm nhưng trước khi vào tù, ngay cả việc mua cho con một cái bánh mì cũng là điều xa xỉ.

Cô không có tiền, lúc túng quẫn nhất, đến tiền mua băng vệ sinh cũng không có.

Bình thường chỉ khi nào Vu Văn Lễ vui vẻ, cô mới dám lấy cớ mua quần áo cho con để xin chút tiền, mà Vu Văn Lễ kiểm soát tiền nong cực kỳ gắt gao, dù chỉ một đồng tiêu không rõ ràng cũng sẽ đổi lại một trận đấm đá.