Chương 3

Cô từng căm ghét tất cả váy vóc, giày cao gót, son môi, băng đô... ghét đến tận xương tủy.

Sau 14 năm 2 tháng khoác áo tù nay lại phải mặc lại kiểu đồ này, cô thấy ngột ngạt lạ thường. Tay cứ xoắn lấy vạt váy, chỉ mong kéo phần eo cho ra một chút.

Đúng lúc ấy, từ cổng có một bóng người mặc đồ đỏ bước ra, giọng nói hồ hởi: “Lan Trinh đến rồi à! Ôi chao, đây chẳng phải cô cả nhà họ Lục sao? Càng lớn càng xinh đấy nhé!”

Vừa nghe thấy cách gọi ấy, Lục Tiểu Hạ khựng lại.

Từ sau ngày cô 19 tuổi gặp biến cố rồi bị ép gả cho Vu Văn Lễ, chưa từng ai gọi cô là “cô cả nhà họ Lục” nữa.

Sau này vào trại giam Bạch Thành, người ta chỉ gọi cô bằng một dãy số: 3524.

Người đang cười đến nỗi mắt híp tịt kia chính là vợ phó xưởng Thôi, cũng là dì hai của Vu Văn Lễ.

Kiếp trước, sau khi sinh đứa con gái thứ hai, cô bị Vu Văn Lễ đánh mù một mắt, từng báo công an.

Chính bà đã tới tận nhà khuyên nhủ: “Đàn ông đánh vợ là chuyện thường, có đánh mới là thương. Văn Lễ yêu cháu thật lòng nên mới nóng nảy vậy thôi. Đàn ông mà, đâu biết cách thể hiện tình cảm, tay chân lại không biết nặng nhẹ.”

Sau này ở trong trại giam, mỗi lần nhớ lại câu nói ấy, cô đều muốn đáp lại một câu: “Mong chồng bà cũng yêu bà theo cách đó.”

Trần Lan Trinh thấy cô đứng ngây ra, bèn cười giả lả, vỗ vào tay cô một cái: “Tiểu Hạ, dì Chu đang nói chuyện với con đấy. Ôi trời, chị Chu à, con bé này khép nép lắm, bảo nói thì cứ cứng đờ ra, chị đừng để bụng nhé.”

“Không sao đâu, con gái hiền lành một chút cũng tốt! Tối qua lão Lục lại trực ca đêm à? Thế nên mới bảo hai mẹ con qua đây hả? Tiểu Hạ lớn rồi, dáng người cũng khéo quá. Đừng đứng mãi thế, qua bên kia ngồi đi.”

Nói xong, bà ta quay sang đón tiếp vị khách khác.

Lục Tiểu Hạ chẳng buồn nghe lọt tai những lời qua lại ấy. Vì giữa đám đông, cô đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đến tê dại: Vu Văn Lễ.

Hắn ngồi ở bàn cách cô chừng hơn mười mét, tay kẹp điếu thuốc, mặc áo sơ mi trắng tay ngắn, quần xanh đậm, đang cùng một đám thanh niên ngồi vây quanh chơi bài địa chủ.

Vu Văn Lễ ném hai lá bài xuống bàn, đồng thời quay đầu nhìn về phía cô.

Đối diện với ánh mắt của Vu Văn Lễ, cô chỉ lạnh lùng liếc một cái.

Sống lại một đời, Lục Tiểu Hạ không còn sợ Vu Văn Lễ nữa.

Kiếp trước, cô chưa từng dám nhìn thẳng vào mặt hắn.

Vì Vu Văn Lễ có một câu cửa miệng: “Nhìn cái gì mà nhìn?”